|
|
| Trang Chính | LLQDVN | Tin Tức | Thời Sự | Tham Luận | Sinh Hoạt | Cộng Đồng | Tài Liệu | Thi Nhạc | Phim Ảnh | Liên Lạc | English |
|
Xoay quanh đề tài chính trị
’’La politique est la science de la liberté’’ Trong thời gian gần đây, rất nhiều người đă dùng câu «Tôi không làm chính trị» để giải thích lập trường của ḿnh (thí dụ, để từ chối không tham gia vào sinh hoạt gây quỹ trợ giúp, xin chữ kư can thiệp cho các nhà đấu tranh dân chủ ở nước nhà, hoặc để giải thích thái độ lănh đạm của họ trước những biến đổi ở Việt Nam).
Câu này như một điệp khúc được xử dụng rộng răi trong mọi
trường hợp, nó đóng vai tṛ chiếc ch́a khóa thần kỳ giúp
người ta nhanh chóng thoát ra những cảnh ngượng ngập, khó xử. Chính trị có muốn quên đi cũng chẳng xong, chính trị đầy rẫy chung quanh ta, bao bọc, xâm nhập, tác động đời sống con người, dù ta có muốn thu ḿnh vào vỏ ốc. Sáng dậy mở TV là thấy chính trị, thâm thủng công quỹ v́ phải có tiền mang quân đi dẹp terrorisme, năm nay thuế sẽ không giảm như lời hứa khi ra tranh cử, c̣n tăng thêm là khác. Mở internet, thấy tin hơn 90% dân biểu Mỹ bỏ phiếu chấp thuận phải ghi mục ràng buộc viện trợ cho Việt Nam vào với Nhân Quyền, v́ nhà cầm quyền Việt Nam tham ác nhận tiền mà vẫn đàn áp tôn giáo, bắt bớ thượng tọa, linh mục đi tù, dân th́ không có một tờ báo độc lập.
Đi làm ghé đổ xăng, mắc hơn hôm qua chút ít, chợt nhớ báo
nói mỗi lít xăng, chính phủ đánh thuế 45 xu. Tiền đó để làm
ǵ, bầu cử 40 triệu mùa xuân năm tới, bù lấp thiếu hụt ngân
sách do đảng cầm quyền nhiệm kỳ trước để lại, cuộc trưng cầu
dân ư năm xưa đ̣i tách rời Québec h́nh như cũng đă thâm
thủng mấy trăm triệu. Xe buưt đ́nh công, cán bộ nghiệp đoàn
cầm biểu ngữ. Đó là những h́nh ảnh chính trị đập vào óc, vào
tim, ta dù muốn sống như cỏ cây cũng không thoát được những
chi phối này. Để hiểu chính trị chi phối sinh hoạt văn chương trong nước thế nào, hăy nghe Đinh Linh: «Cái tức cười nhất về sinh hoạt văn chương ở trong nước là cái Hội Nhà Văn. Phải ngoan lắm mới được vô hội này... Hội Nhà Văn luôn luôn theo chỉ đạo của nhà nước. Mỗi khi một nhà văn nào bị nhà nước đàn áp th́ Hội Nhà Văn lại rất b́nh thản và im thin thít. Thậm chí nhiều khi Hội Nhà Văn lại c̣n hùa theo Anh Cả để nạt chính hội viên ḿnh». Lấy chuyện Đinh Linh để nhớ lại những lời của các vị khuyên bảo chúng ta không nên làm chính trị, tôi nghĩ rằng chúng ta không có tài làm chính trị, không có sức làm chính trị, nhưng không phải v́ thế mà chúng ta không có thái độ về ư nghĩa và thực chất sự có mặt của ḿnh trên mảnh đất này. Chúng ta ở cái tuổi lỡ cỡ, người theo cha mẹ đi từ 75, kẻ đi sau chật ních trên thuyền nhỏ, có kẻ sanh ở bên này, ra đường cái visibilité nó cứ lồ lộ ra, không hề che dấu. Lúc hết công việc hàng ngày, ta cứ tự hỏi về ta, mà lời đáp c̣n mông lung bàng bạc. Hiểu cái tâm lư nặng nề đó đè nặng trên chúng ta, «người ta» bảo chúng ta quên đi, và «đừng làm chính trị»... Vừa rồi, đi nghe một buổi diễn thuyết về kinh tế, ông giáo sư thao thao về phát triển kinh tế, bảo rằng hăy quên đi để xây dựng. Có người đặt vấn đề dân chủ, xă hội như một điều kiện tất yếu để phát triển, ông nói ông không làm chính trị. Về sau mới vỡ lẽ ông đi du học bằng tiền của miền Nam, bây giờ được mời về cho một ân huệ, ông chỉ lập lại bài học chiêu dụ «quên đi» của cựu Thủ tướng Vơ Văn Kiệt, trong lúc đảng của ông vẫn mạt sát người có ḷng yêu nước, vẫn kiêu hănh với kỷ niệm này nọ hàng năm hàng tháng... Không biết ông và ông Kiệt có mắc chứng Alzheimer? Ở hải ngoại, nhiều người có ḷng quyên tiền cứu lụt, cứu đói, cứu trẻ em bất hạnh, khuyết tật, nhưng khi đặt vấn đề tương trợ những người vô tội trong ṿng lao lư th́ lại viện cớ không làm chính trị. Trong phạm vi y giới trong nước, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn đáng lẽ có thể sống sung túc, nhưng lại mạnh miệng chống lại độc tài, bị bỏ tù năm mười năm, cách ly gia đ́nh, nhận quà tiếp tế của vợ qua công an mà không được cho phép gặp mặt; có thể nào anh sẽ bị chủ trương «không làm chính trị» bỏ quên trong lạnh lẽo mùa đông miền Bắc? Không chỉ Phạm Hồng Sơn, bao nhiêu người trẻ đồng lứa tuổi can đảm hô hào dân chủ hóa giữa ḷng địch cũng đang bị hành hạ chốn lao tù. Xin hăy đừng quên những chiến sĩ can trường này. Thật ra chủ nghĩa Quên, và không làm chính trị nếu ta áp dụng được, có lẽ sẽ làm cho cuộc sống bên này thanh thản hơn. Ta không c̣n phải nhức nhối bận tâm ta chỉ là một thiểu số may mắn được hưởng những tiện nghi vật chất, tâm linh trong khi 80 triệu đồng bào đă 32 năm qua, ao ước được một phần nếp sống an b́nh no ấm của chúng ta tại hải ngoại. Nếu quên được, ta không c̣n phải nghĩ đến hàng trăm ngàn nạn nhân đă vùi ḿnh dưới biển sâu hay đă sa tay hải tặc cũng chỉ v́ hai chữ Tự do, một danh từ đă trở thành quá b́nh thường quen thuộc với chúng ta. Chỉ sợ một lúc nào đó, quê hương vẫn ch́m trong sắc cờ máu bạo tàn, đất nước chùng chằng những bước đi lạc hậu trong khi cả thế giới đang chuyển ḿnh vươn đến ánh sáng văn minh, Việt Nam sẽ không c̣n là niềm tự hào của các thế hệ sau này. Bởi những trang sử hào hùng của hơn 4000 năm dựng nước đă không bao giờ được biết đến. Ngay trước mắt nhiều người đă rất thờ ơ với vận mạng đất nước. Ta sẽ có tự hỏi ta đă giữ phần nào trách nhiệm trước sự suy vong này. Ngay chính giờ phút này, có bao giờ ta tự hỏi tại sao Việt Nam đă không nối gót các nước đàn anh trong ngọn trào dân chủ của thập niên 90. Qua ngọn sóng dân quyền này, bao thành tŕ cộng sản kiên cố nhất đă bị sụp bại như bức tường ô nhục Bá Linh và những bức tượng Lê-nin khổng lồ. Đức, Nga và nhiều nước Đông Âu khác đă thoát ra được gọng kềm Cộng sản, t́m về thế giới tự do. Tất nhiên, câu trả lời chứa đựng nhiều ẩn số phức tạp. Nhưng có bao giờ ta đặt vấn đề: sự thờ ơ của nhiều đồng bào lưu vong cũng là một phần của bài đáp số??? Cộng đồng người Việt hải ngoại có thể trở thành hậu phương mạnh mẽ cho công cuộc đấu tranh kiến tạo dân chủ. Đại đa số giới trẻ lưu vong là thành phần tinh hoa của dân tộc khiến các đoàn thể Việt Nam tỵ nạn của mọi lớp tuổi hội đủ những điều kiện thiết yếu: nhân lực và tài lực lại thêm khả năng vận động dư luận thế giới. Có sự hậu thuẫn hùng mạnh như thế, tinh thần những người trong nước càng thêm phấn chấn. Sức mạnh quần chúng luôn là vũ khí lợi hại có thể lật đổ một chính thể bạo quyền. Chúng ta may mắn đă có lịch sử phong phú của một dân tộc hào hùng. Hội Nghị Diên Hồng là chứng tích của tinh thần bất khuất của toàn dân Việt. Bổn phận của chúng ta là tiếp tục bước đi của tiền nhân. Hăy để lịch sử sau này khi viết về chúng ta sẽ là những người tha hương nhưng luôn hoài niệm xây đắp cho một xứ sở nghèo nàn oằn oại dưới ṿng kềm tỏa của gông cùm đỏ. Đừng để lịch sử phê phán chúng ta như những kẻ may mắn nhưng đă bị ru mê bởi những tiện nghi êm ái. Đừng để lịch sử nói về một tập thể lưu vong lỏng lẻo với những chia rẽ, rất hững hờ trước bao trầm luân nơi đất mẹ.
Với những lư do nêu trên, tôi e rằng ta không thể và không
nên quên những xuất xứ cội nguồn của ḿnh. Ngày bé tôi vẫn
ghét và sợ hai chữ Chính Trị. Nhưng từ khi khoác vào người
danh hiệu tỵ nạn chính trị, th́ hai chữ này đă dính vào đời
ta như một nghiệp vận, như một ràng buộc quá khứ hiện tại và
tương lai. Như để an ủi, một nhà văn đă nói: «Làm chính
trị trong nghĩa nhân bản, là cùng người khác hành động để
tạo điều kiện cho con người học làm người, thành người,
không ngừng phát triển nhân tính của ḿnh, của đồng loại. V́
chính trị trong nghĩa sâu sắc của nó, là kích thước cơ bản
nhất của con người».
Bây giờ tôi không muốn quên, và cũng không được nữa.
|