|
|
| Trang Chính | LLQDVN | Tin Tức | Thời Sự | Tham Luận | Sinh Hoạt | Cộng Đồng | Tài Liệu | Thi Nhạc | Phim Ảnh | Liên Lạc | English |
|
Vấn đề đất đai và quyền sở hữu tại Việt Nam Trần Đức Tường T́nh h́nh tranh chấp đất đai giữa nhân dân và chính quyền đă đến hồi quyết liệt và đang ngày càng trở nên nguy cơ làm mất ổn định chế đô. CSVN. Những kế hoạch CSVN đưa ra không thể giải quyết vấn đề. Nguyên nhân sâu xa của vấn đề đất đai là chính chủ thuyết Mác-Lênin và bản chất giai cấp vô sản cầm quyền. Quyền sở hữu là một quyền căn bản của con người. Trong những năm gần đây, tệ nạn tham nhũng tại Việt Nam đă đạt những kỷ lục vô tiền khoáng hậu. Dĩ nhiên, tuyệt đại đa số dân chúng là nạn nhân chính của nạn tham quan ô lại, đă phải gánh chịu những thiệt tḥi to lớn và không ngớt lời ta thán, nguyền rủa. Quốc tế cũng đă liệt Việt Nam vào hàng những quốc gia tham nhũng đứng đầu thế giới. Nhưng điều đáng chú ư là chính chế đô. CSVN cũng bắt đầu lo sợ là nạn tham nhũng nói chung và tham nhũng về đất đai nói riêng hiện nay đang có chỉ dấu ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ và của từng người trong bọn họ. Họ đang đưa ra những biện pháp hầu một mặt ve vuốt ḷng dân đang cơn phẫn nộ tột đỉnh, một mặt vá víu những thiếu sót về luật pháp hầu có thể hội nhập vào cộng đồng thế giới. Để nắm vững vấn đề, thiết tưởng cũng nên duyệt lại quan niệm tư hữu trong lịch sử, chủ trương của chủ nghĩa Mác - Lênin về quyền tư hữu, các thủ đoạn chính quyền CSVN tham nhũng về đất đai và chiếm đoạt tài sản nhân dân, và sau cùng là trả lời câu hỏi: "Liệu CSVN có giải quyết được cuộc tranh chấp đất đai với dân hay không?" Quyền Sở Hữu Và Lịch Sử Loài Người Xă hội loài người phát triển không ngừng. Nhưng một điều đáng ghi nhận là, từ hoang sơ, con người đă có những ư niệm rất rơ ràng về quyền sở hữu, về những ǵ thuộc về ḿnh do sáng kiến và công sức của ḿnh tạo ra cho chính ḿnh hoặc cho thân nhân của ḿnh. Từ con dao bằng đá, đến cây lao, cây cung... tóm lại, những vật dụng cần thiết cho đời sống của cá nhân và gia đ́nh đều là những thứ thuộc quyền sở hữu của ḿnh. Ở một tầng cấp cao hơn của sự phát triển và thăng tiến, sở hữu của con người cũng tiến hóa. Con người không c̣n trú ngụ trong những hang động tự nhiên, không c̣n săn bắt ngày nào ăn ngày đó: con người đă biết xây dựng lên căn cḥi, căn lều, căn nhà để ở, biết trồng cấy, chăn nuôi để sản xuất lương thực, thực phẩm nuôi sống chính ḿnh và gia đ́nh ḿnh... Sở hữu của con người lúc đó không chỉ c̣n là những vật dụng tùy thân nữa. Con người cần đến đất đai để xây dựng nhà ở, để canh tác, sản xuất. Ở thời kỳ sơ khai của lịch sử, tuy con người sống quần tụ với nhau, nhưng sự quần tụ này chỉ thu gọn trong phạm vi gia đ́nh, hay nhiều lắm là bộ lạc, cũng là sự bành trướng của một gia đ́nh nguyên thủy. Chưa có một h́nh thức tổ chức xă hội, chưa có quốc gia, chưa có chính quyền. V́ vậy, nguyên thủy, đất đai, mặt sông, mặt hồ đều thuộc về tất cả những ai có khả năng khai thác. Như vậy, quyền sở hữu của con người là một trong những ư niệm phát sinh sớm nhất trên trái đất. Nó đă có từ trước khi xă hội con người được h́nh thành và được tổ chức. Khả năng con người cả về trí tuệ lẫn thể lực không đồng đều và v́ vậy "của cải" của từng con người cũng không giống nhau. Trải qua hàng chục ngàn năm tiến hóa của xă hội loài người, sự khác biệt ngày càng to lớn và từ đó h́nh thành các giai cấp. Quyền tư hữu của kẻ mạnh ngày càng bành trướng, quyền tư hữu của kẻ yếu ngày càng bị hạn hẹp và có khi bị tước đoạt. Tư hữu từ căn nhà, mảnh đất, một ít phương tiện sản xuất đă dần dần trở thành những vùng lănh thổ những đại tài sản kếch sù. Đại đa số dân chúng trở thành nô lệ, những kẻ làm thuê bị "địa chủ" bóc lột. Cuộc "cách mạng kỹ nghệ" vào hạ bán thế kỷ thứ 18 đă làm thay đổi trật tự xă hội và "tư bản" đă là thế lực mới. Một hiện tượng bóc lột mới đă xuất hiện. Nhưng cũng vào thời điểm này đă xảy ra cuộc cách mạng 1789 tại Pháp chấm dứt chế độ phong kiến thiết lập nền cộng ḥa, dân chủ đầu tiên trên thế giới. Chính trong cuộc cách mạng này, nhằm ngăn ngừa những h́nh thức tước đoạt quyền tư hữu của kẻ yếu bởi những thế lực thống trị nên đă ra đời Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền ngày 26/08/1789. Điều 2 bản tuyên ngôn này viết: "Mục đích của mọi tập hợp chính trị là sự duy tŕ các quyền tự nhiên và bất khả xâm phạm của con người. Các quyền đó là quyền tự do, quyền sở hữu, quyền được an toàn và quyền đối kháng lại sự áp bức". Điều 17 ghi: "Quyền tư hữu là quyền bất khả xâm phạm và thiêng liêng, không ai bị từ khước quyền này, nếu không phải là trường hợp bắt buộc v́ nhu cầu công cộng được pháp luật công nhận và với sự bồi hoàn thỏa đáng trước đó". Sau Đệ Nhị Thế Chiến, Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ngày 10/12/1948 cũng đă minh định lại quyền sở hữu cá nhân trong điều 17 như sau: "1) Mọi người, là cá nhân hay tập thể, đều có quyền sở hữu; 2) Không ai có quyền độc đoán tước đoạt quyền tư hữu của con người". Qua các điều khoản trên bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền, người ta thấy rơ ràng có một sự tiến bộ của nhân loại nhằm bảo vệ những quyền căn bản của mỗi người và mọi người, trong đó có quyền sở hữu tài sản riêng tư của ḿnh. Chủ Trương Cộng Sản Về Quyền Tư Hữu Gần 50 năm sau cuộc cách mạng 1789 của Pháp, tức là vào năm 1847 Karl Marx và Friedrich Engels đă cho ra đời bản Tuyên Ngôn Của Đảng Cộng Sản (Manifeste du Parti Communiste). Đây là văn bản tóm gọn chủ nghĩa cộng sản với các quan niệm căn bản về chính trị, kinh tế và xă hội. Ở đây, xin không đi vào phân tích chủ nghĩa này qua bản Tuyên Ngôn nói trên cũng như văn bản "Những Nguyên Lư Của Chủ Nghĩa Cộng Sản" (Principes du Communisme) do Engels viết vào cùng thời điểm (10-11/1847), chỉ xin nêu lên chủ trương của cộng sản về quyền tư hữu. Do điều kiện đương thời, do những mặc cảm chủ quan, Marx và Engels một mực đề quyết quyền tư hữu là thuộc về giai cấp tư bản, chủ nhân. Họ đồng hóa quyền tư hữu cá nhân với sở hữu của giai cấp tư bản, chủ nhân. Marx và Engels viết: "Mục đích trước mắt của những người cộng sản là quy tụ giới vô sản thành một giai cấp, lật đổ sự thống trị của tư bản, chiếm lấy quyền lực chính trị bởi giai cấp vô sản". Họ cũng viện dẫn rằng cách mạng Pháp đă xóa bỏ quyền sở hữu của tập đoàn phong kiến, có lợi cho tư bản. Và họ đă mâu thuẫn khi một mặt họ viết: "Đặc trưng của cộng sản là: không phải xóa bỏ quyền sở hữu nói chung, nhưng xóa bỏ quyền sở hữu tư bản..." . Một mặt họ viết thẳng thừng rằng: "Người cộng sản có thể tóm lược chủ thuyết của ḿnh bằng công thức duy nhất là xóa bỏ quyền sở hữu cá nhân". Cộng sản đă công khai tuyên bố, "các mục tiêu của họ chỉ có thể đạt được bằng một sự lật đổ bạo động toàn thể hệ thống trật tự xă hội đă có trước đó". Liên quan đến quyền sở hữu cá nhân, họ viết tiếp: "Quyền tư hữu phải được xóa bỏ và thay thế bằng quyền sử dụng tập thể của tất cả các tư liệu sản xuất và sự phân chia sản phẩm theo tiêu chí đồng thuận, trong hệ thống được gọi là của cải tập thể". Có thể nói chủ trương "xóa bỏ quyền tư hữu" là chủ trương quan trọng nhất của chủ nghĩa cộng sản. Marx và Engels viết: "Sự xóa bỏ quyền tư hữu quả thật là đ̣i hỏi chính của người cộng sản". Các chế độ cộng sản tại Liên Xô và các quốc gia Đông Âu trước đây đă triệt để áp dụng chủ trương này của chủ nghĩa Marx. Kinh điển cộng sản cho rằng đây là đường lối duy nhất có thể chấm dứt được cảnh "người bóc lột người", mang lại công bằng, đời sống ấm no cho nhân dân. Thực tế là sau hơn 70 năm áp dụng tại Liên Xô và hơn 50 năm tại các nước Đông Âu, chủ trương, đường lối này đă chứng tỏ là sai lầm, viễn mơ, không áp dụng được. Hệ lụy của nó là nền kinh tế ngày càng kiệt quệ, đời sống người dân ngày càng bần cùng. Cuối cùng, nó đă bị nhân dân tại các nước nhất loạt vứt bỏ. Thế giới xă hội chủ nghĩa đă hoàn toàn tan ră. CSVN Và Quyền Sở Hữu Chủ nghĩa cộng sản đă cáo chung trên trái đất này từ 15 năm nay. Thế giới cộng sản, trong đó có Liên Xô là cái nôi của nó cũng đă vứt bỏ nó để chọn cho ḿnh con đường khác. Duy có CSVN vẫn c̣n khăng khăng "kiên định con đường xă hội chủ nghĩa", tức là c̣n tiếp tục ôm lấy mớ lư thuyết vô giá trị và tàn độc để cai trị dân ta. Hồ Chí Minh và những người kế vị luôn luôn xác định vị trí đồ đệ trung thành của Mác, Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông và tôn những bạo chúa, tội đồ của nhân loại là "bậc thầy" của họ. Không thể kể hết những tai họa mà CSVN đă mang lại cho dân tộc Việt Nam trong 60 năm qua trên mọi lănh vực. Nhưng ở đây chỉ đề cập đến những ǵ CSVN đă làm để xóa bỏ quyền tư hữu tại Việt Nam mà thôi. Nước ta là một nước nông nghiệp. Từ hàng ngàn năm nay, ruộng đất và nông cụ là những phương tiện sản xuất rất quan trọng đối với nhân dân ta. Những thứ này đă ăn sâu vào tâm khảm, vào nếp suy nghĩ cũng như phong tục, tập quán của người dân Việt Nam. Chính đất đai, ruộng vườn, nhà cửa đă là những yếu tố xây dựng sự gắn bó của con người Việt Nam với quê hương đất nước. Những câu phong giao, tục ngữ như "quê cha đất tổ", "miếng đất chôn nhau cắt rốn" vv... đă nói lên điều này. Năm 1945, tuy muốn áp dụng chủ nghĩa cộng sản ngay từ ngày chiếm được chính quyền, nhưng v́ t́nh h́nh lúc đó không thuận lợi nên Hồ Chí Minh đă dấu diếm bản chất cộng sản của Việt Minh và đă không đề cập ǵ đến chủ nghĩa cộng sản. Bản Hiến Pháp năm 1946, không có điều khoản nào liên quan đến chủ nghĩa. Riêng về quyền tư hữu và sở hữu đất đai, điều 11 ghi: "Nhà ở và thư tín của công dân Việt Nam không ai được xâm phạm một cách trái pháp luật"; điều 12 c̣n ghi: "Quyền tư hữu tài sản của công dân Việt Nam được bảo đảm". Thực chất, những ǵ ghi trên bản Hiến Pháp 1946 chỉ là để che dấu âm mưu thực hiện chủ nghĩa cộng sản. Bằng chứng là ngay trong những năm chiến tranh với Pháp, cộng sản đă bắt đầu tiến hành "xóa bỏ quyền tư hữu" bằng cuộc "cải cách ruộng đất" đẫm máu. Dưới sự cố vấn của các "bậc thầy" Trung Cộng, cuộc cải cách ruộng đất này bắt đầu từ năm 1952 tại những vùng dưới quyền kiểm soát của Việt Minh, tức là 1 năm trước khi Quốc Hội kháng chiến "biểu quyết" bộ luật về "cải cách ruộng đất" vào ngày 4/12/1953. Cuộc cải cách ruộng đất đă gián đoạn từ giữa năm 1954 đến giữa năm 1955 v́ cộng sản phải đối phó với phong trào di cư vào Nam của đồng bào miền Bắc. Rất nhiều người, nhất là giáo dân Công Giáo ở vùng đồng bằng sông Hồng đă rất khiếp sợ cộng sản v́ họ đă chứng kiến những "ṭa án nhân dân", những màn "đấu tố" địa chủ ở những vùng quê do cộng sản kiểm soát. Rất nhiều người đă di cư v́ sợ chính ḿnh cũng sẽ bị chịu những tai họa do cộng sản đem đến cho họ. Sau khi hết hạn di cư, cuộc cải cách ruộng đất tiếp tục một cách công khai và tàn bạo, dă man hơn trước đó nữa. CSVN thực hiện "cải cách ruộng đất" nhằm 3 mục đích chính: đó là đấu tranh giai cấp, tiêu diệt giai cấp địa chủ và hợp tác hóa nông nghiệp. Ba mục tiêu này nằm trong kinh điển Mác-Lênin. Trong "cải cách ruộng đất", CSVN đă khích động thành phần bần nông (nông dân nghèo) và cố nông (tá điền không ruộng đất) mà họ gọi là giai cấp vô sản đứng lên đ̣i hỏi ruộng đất, tố cáo, nhiều khi vu cáo giới địa chủ, phú nông. Các "ṭa án nhân dân", một h́nh thức của chuyên chính cộng sản để khủng bố các giai cấp khác đă được dựng lên khắp nơi để xử tử giai cấp phú nông địa chủ. Giai cấp bần cố nông, phần v́ dân trí c̣n quá thấp nên đă dễ dàng bị cộng sản lợi dụng và trở thành công cụ giết người với hy vọng được chia ruộng đất truất hữu của địa chủ. Điều này họ chỉ vỡ lẽ sau khi cộng sản thu hồi đất đai mới cấp cho họ để xung vào các hợp tác xă trong chủ trương sở hữu tập thể của cộng sản. Từ đó, không phải đợi đến khi cộng sản ghi trong Hiến Pháp mà ngay từ thập niên 50 đất đai đă bị cộng sản thâu tóm. Điều 18 Hiến Pháp 1992 viết: "Nhà nước thống nhất quản lư toàn bộ đất đai theo quy hoạch và pháp luật, bảo đảm sử dụng đúng mục đích và có hiệu quả. Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định lâu dài. Tổ chức và cá nhân có trách nhiệm bảo vệ, bồi bổ, khai thác hợp lư, sử dụng tiết kiệm đất, được chuyển quyền sử dụng đất được Nhà nước giao theo quy định của pháp luật". Nếu ở nông thôn miền Bắc cộng sản tiến hành cuộc "cải cách ruộng đất" đẫm máu th́ sau khi chiếm được miền Bắc vào năm 1954 th́ ở miền Nam năm 1975, họ đă thi hành cuộc "cải tạo tư sản tư doanh" tước đoạt tài sản, xí nghiệp của tư nhân để đặt dưới quyền quản lư của Nhà Nước. Với điều 4 của bản Hiến Pháp phản dân chủ quy định đảng CSVN là lực lượng duy nhất lănh đạo toàn bộ đất nước, danh từ "Nhà Nước" chỉ là b́nh phong để che dấu thực tế độc tài độc tôn của CSVN. Dù sao th́ chủ trương "cải cách ruộng đất" hay "cải tạo tư sản tư doanh" đă phá hoại hoàn toàn hạ tầng cơ sở kinh tế của nước tạ Cuộc Tranh Chấp Đất Đai Giữa Chính Quyền CSVN Và Nhân Dân Sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ, thành tŕ và thế giới cộng sản tan tành, CSVN đă phải "đổi mới" để sống c̣n. Họ không c̣n dám nói đến "đấu tranh giai cấp", cũng không c̣n dám huênh hoang "chuyên chính vô sản" vốn là hai chủ trương cốt lơi của chủ nghĩa Mác-Lênin. Thực chất th́ nếu huy động "đấu tranh giai cấp" th́ chính họ sẽ là những kẻ sẽ bị nhân dân đứng lên "đấu tố" v́ họ đang chứng tỏ họ là những kẻ bóc lột, cường hào ác bá ác ôn nhất lịch sử Việt Nam. Nếu họ c̣n giương cao ngọn cờ "chuyên chính vô sản" th́ họ sẽ bị thế giới tẩy chay đang khi họ mất hết hậu thuẫn của cái thành tŕ, thế giới xă hội chủ nghĩa đứng đàng sau họ. Tuy nhiên, không v́ thế mà đảng CSVN từ bỏ đi cái chủ nghĩa tàn độc này. Họ đă công khai tuyên bố "kiên tŕ con đường XHCN" để duy tŕ ngôi vị độc tài toàn trị lâu dài trên đất nước Việt Nam. Nếu "đổi mới" có thể cứu được chế đô. CSVN không bị sụp đổ vào năm 1989 th́ nó cũng đă làm nẩy sinh ra những căn bệnh đang làm ruỗng nát thịt xương của chế độ. Khi từ bỏ con đường kinh tế cộng sản để chạy theo kinh tế thị trường của tư bản, CSVN đă biến chất để trở thành một tập đoàn tham nhũng lừng danh thế giới. Ngoài chính quyền mà họ t́m mọi cách nắm giữ, CSVN vẫn duy tŕ quyền sở hữu đất đai của Nhà Nước, tức là của họ v́ không ai ngoài đảng cộng sản có thể nắm giữ những chức vụ của guồng máy cai tri. Nhà Nước. Tham nhũng toàn đảng cộng với quyền sở hữu đất đai trong tay họ, đảng CSVN đă gây ra một cuộc tranh chấp gay gắt với nhân dân. Lợi dụng đầu tư, lợi dụng phát triển, cán bộ cộng sản đă lợi dụng quyền thế, t́m mọi cách để ḅn rút tiền bạc từ những công tŕnh xây cất. Từ việc "thu hồi" đất của dân bất kể đất hương hỏa để lại từ bao nhiêu đời cho con cháu, thu hồi nhà đất do mồ hôi nước mắt và sức lao động của dân mới có được... và đền bù với giá rẻ mạt để rồi ngay sau đó bán cho tư sản đỏ hay đầu tư nước ngoài với giá gấp trăm, gấp ngàn lần đến việc đuổi nhà, đuổi đất cấp bách và không tái định cư, ăn quỵt tiền bồi hoàn vv... Trên toàn quốc hiện nay, không có nơi nào là không có tranh chấp đất đai giữa chính quyền và dân chúng. Phản ứng của nạn nhân có nhiều h́nh thức: 1- H́nh thức phổ biến hiện nay là làm đơn khiếu kiện tới chính quyền địa phương cấp cao hơn chính quyền nơi có vấn đề. Đơn khiếu kiện này từ gần chục năm nay đă chất cao như núi. Chính quyền trung ương đă nhiều lần cử những phái đoàn đến địa phương giải quyết. Nhưng, đây đúng là một biện pháp không nhằm giải quyết khiếu kiện mà chỉ là để xoa dịu ḷng căm phẫn của quần chúng và dư luận trong nước. Cho dù các thành viên trong các đoàn thanh tra có thanh liêm đến mấy th́ bọn tham quan ô lại địa phương cũng có trăm phương ngàn kế để khiến thanh tra chẳng làm được ǵ. Huống hồ thành viên thanh tra cũng là đồng đảng tham nhũng th́ chỉ cần một vài đ̣n nhỏ như đón tiếp long trọng, cung phụng đầy đủ, phong b́ hậu hĩnh vv... cũng đủ khiến thanh tra trở thành đui mù, câm điếc. Hồi đầu tháng 8/2005 đă có nhiều phái đoàn đi đến tất cả các tỉnh làm việc. Nhưng dù có thiện chí giải quyết th́ cũng không đủ thời gian để đọc hết hàng trăm ngàn lá đơn khiếu kiện, cũng không đủ giới chức thẩm quyền giải quyết. Càng ngày người dân càng thấy h́nh thức đâm đơn khiếu kiện ở cấp địa phương không mang lại kết quả v́ bọn quan chức cộng sản tham nhũng bao che nhau. Đó là không kể những người khiếu kiện bị bọn này trù dập cho sống dở chết dở. 2- H́nh thức thứ nh́ là đồng bào, lẻ loi hay tập trung đông người, sách đơn từ tận cùng đất nước kéo về Hà Nội để trao cho những bộ phận trung ương của đảng và Nhà Nước CSVN. Đồng bào c̣n tin vào tuyên truyền của chế độ cho rằng chính sách là đúng chỉ có địa phương làm sai nên mang đơn ra nộp ngay tại trung ương. Mới đây, theo tin tức của một phóng viên dấu tên từ trong nước đă gửi ra kể về việc hàng trăm đồng bào từ 64 tỉnh thành đă tới khiếu kiện tại Hà Nội. Họ sống lang thang, vất vưởng ở vườn hoa Lư Tự Trọng, để có thể trao được đơn khiếu kiện cho trung ương tại nhà số 1 phố Mai Xuân Thưởng. Họ không những chỉ tụ tập với đơn và biểu ngữ trước văn pḥng chính phủ, trước Quốc Hội mà c̣n trước tư gia các quan đại thần của đảng và Nhà Nước CSVN như nhà tổng bí thư Nông Đức Mạnh, nhà thủ tướng Phan Văn Khải, nhà chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An và nhà của những vị lănh đạo tối cao khác. Nhiều người đă chặn xe và đă đưa được đơn khiếu kiện tận tay những người lănh đạo này. Cộng sản rất khó chịu về h́nh thức khiếu kiện này mà họ gọi là "vượt hệ thống" và "khiếu kiện đông người" để tránh dùng chữ biểu t́nh rất húy kỵ đối với chế độ. Họ khó chịu v́ sự kiện này diễn ra liên tục từ mấy năm nay ngay tại thủ đô, nơi có mặt nhiều nhà báo và du khách nước ngoài, đă khiến cho bộ mặt thật của họ đă bị lộ ra dưới lớp son phấn giả tạo sơn phết lên cho hào nhoáng. Ngay cả khi đưa được đơn cho lănh đạo th́ câu trả lời vẫn là về địa phương giải quyết hoặc trung ương đă có văn thư giao cho địa phương giải quyết. Nói nôm na là giao việc dân kiện kẻ cướp cho chính kẻ cướp xử kiện. Đúng là đánh bùn sang ao. 3- H́nh thức thứ ba là nạn nhân cùng với đồng bào trong vùng đứng lên biểu t́nh, kéo nhau lên các cơ quan đ̣i giải quyết. H́nh thức này đă thấy xảy ra một cách quy mô tại Thái B́nh, Kim Nỗ, Tây Nguyên. Gần đây nhất, trưa ngày 17/10/2005, khoảng 200 người từ các quận huyện ngoại thành Hà Nội đă tuần hành từ cầu Thê Húc (Hồ Gươm) tràn vào trụ sơ? UBND thành phố Hà Nội. Họ rút trong ngực áo ra nhiều khẩu hiệu như "Đả đảo cường hào cưỡng đoạt đất đai, áp bức nhân dân", "Phải trừng trị bọn tham nhũng", "Yêu cầu bồi hoàn thỏa đáng cho nhân dân". Cuộc biểu t́nh này đă gây tắc nghẽn giao thông trong nhiều tiếng đồng hồ. Cũng tại Hà Nội, vào ngày hôm sau 18/10/2005, vào giờ khai mạc phiên họp Quốc Hội, có khoảng sáu bẩy chục đồng bào ăn mặc sắc phục Tây Nguyên đă biểu t́nh đi từ số 1 Mai Xuân Thưởng kéo về Trụ Sở Quốc Hội với những biểu ngữ tương tự như ngày hôm trước. 4- H́nh thức thứ tư là h́nh thức công khai chống lại sự đàn áp của chính quyền địa phương và công an di động bằng bạo lực. Ngày 14/12/2004, 400 dân làng đă bao vây, ném gạch đá và chai xăng vào 300 quan chức cộng sản tới dự lễ khởi công xây cất sân golf tại làng Kim Nỗ khiến cho khoảng 30 công an bị thương. Lư do là Nhà Nước thu hồi đất sản xuất nông nghiệp của dân mà không bồi hoàn thỏa đáng. Báo Hà Nội Mới đăng về vụ này như sau: "Lực lượng công an và các ngành chức năng đă có mặt và vào cuộc, hỗ trợ lễ khởi công, nhưng những người dân địa phuơng bị kích động đă tấn công luôn cả lực lượng công an giữ trật tự bằng gạch đá, gậy gộc... khiến một số chiến sĩ bị thương. Lễ khởi công đă phải tạm dừng trước sự quá khích của những người dân địa phương". Vụ đồng bào Thượng biểu t́nh chống cướp đất cũng gây thiệt hại về nhân mạng về phía đồng bào do sự đàn áp dă man của cộng sản. T́nh h́nh tranh chấp đất đai giữa nhân dân và chính quyền đă đến hồi quyết liệt và đang ngày càng trở nên nguy cơ làm mất ổn định chế đô. CSVN. Tức nước vỡ bờ, ở đâu có đàn áp, ở đó có đấu tranh. Người dân coi trọng đất đai nhà cửa nên khi cộng sản đụng đến những thứ này th́ ḷng phẫn uất của dân sẽ lên cao độ. Nguy cơ mất ổn định là điều cộng sản rất lo lắng và ra sức kềm hăm cho nó không xảy ra. Nhưng, hiện nay, nguy cơ này đang ở ngay trước mặt họ, trên đầu họ. Liệu họ có thể giải quyết được vấn đề tranh chấp đất đai với dân không? Thay Kết Luận: Có Cách Nào Giải Quyết Vấn Đề Đất Đai Hiện Nay Không? Nếu có cái Quốc Hội nào trên thế giới đang sản xuất luật hàng loạt như người ta sản xuất kẹo th́ đó là Quốc Hội của nước Cộng Ḥa XHCN Việt Nam. Lư do là chế độ cộng sản là chế độ vô luật pháp. Chính các ông tổ cộng sản đă nói "không cần luật, làm luật là tự trói ḿnh". Nay phải hội nhập, không có luật pháp minh bạch th́ đầu tư ngoại quốc sẽ bỏ đi và thế giới sẽ không giao dịch với nữa. Làm sao mà vào WTO? C̣n lư do nữa là vụ tham nhũng đất đai đang làm rung rinh chế độ. Cần phải có luật pháp để trấn an dân t́nh. Cần có luật pháp để làm vừa ḷng quốc tế. Về đất đai th́ cũng đă có Luật Đất Đai và nhiều nghị định hướng dẫn thi hành. Nhưng vấn đề tham nhũng trên lănh vực đất đai đưa đến t́nh trạng tranh chấp giữa chính quyền và người dân về đất đai không phải có luật là giải quyết được. Đảng CSVN nắm chính quyền mọi cấp, đảng CSVN làm luật đất đai, đảng CSVN thi hành luật đất đai và đảng CSVN nắm tư pháp xử kiện về đất đai. Người dân thấp cổ bé miệng chỉ có chết mà thôi. Đă thế, cộng sản tại các tầng cấp vẫn có tư duy là đứng trên pháp luật và chỉ dùng luật để o ép dân th́ sự bất tuân luật pháp không đến từ người dân mà đến từ cán bộ. Để biện hộ cho những hành vi bất chấp luật pháp, dùng luật pháp để đàn áp nhân dân, cán bộ trung ương viện dẫn là những người thừa hành của họ không hiểu luật. Luận điệu này không thể chấp nhận được. Cái thời cán bộ ngu dốt, chưa học hết lớp 3 đă làm đến chủ tịch xă, huyện vv... đă qua rồi. Ngày nay, nếu kiểm tra tŕnh độ học vấn th́ bọn cán bộ chính quyền địa phương cũng có nhiều bằng cấp, học vị đại học, thật hay giả là chuyện khác. Nhưng chắc chắn họ hiểu luật và đă biết lợi dụng những khe hở của luật để tham nhũng. Thực chất vấn đề không phải là v́ không có luật. Vấn đề là cái luật mẹ là Hiến Pháp đă là cái quái thai th́ luật nào dựa lên nó cũng là quái thai. Không có một hiến pháp nước nào trên thế giới lại nêu rơ tên một đảng và chỉ có đảng đó có quyền lănh đạo đất nước, nắm toàn bộ chính quyền. Không có Hiến Pháp nước nào lại nói rằng đất đai là sở hữu của Nhà Nước. Khi đảng chuyên quyền, muốn thu hồi đất đai của ai th́ thu hồi, muốn cho ai th́ cho, nhất là cho quan chức chính quyền và gia tộc của họ th́ vấn đề tranh chấp vẫn c̣n nguyên vẹn và c̣n là mầm mống cho sự sụp đổ đẫm máu của chế độ. Cứ xem dân Kim Nỗ phang chính quyền đổ máu, dân Thái B́nh đốt nhà tham quan địa phương th́ thấy rơ tương lai của đảng cộng sản. Đối với dân tộc Việt Nam, tội ác lớn nhất là đụng đến mồ mả tổ tiên, cha mẹ người dân và tội thứ nh́ là phá gia đường tổ tiên để lại. Hai tội ác này CSVN đều đă phạm. Sự kiên nhẫn của dân ta có hạn. Vụ tranh chấp đất đai với dân, vụ cướp nhà cướp ruộng của dân ta là những giọt nước tràn ly. Muốn giải quyết dứt khoát vấn đề đất đai để không c̣n bị chính quyền cướp đoạt, chỉ có một cách là loại bỏ chính quyền thối nát, tham nhũng này đi để thay thế bằng một thể chế dân chủ. Người dân thực sự làm chủ để văn hồi công bằng xă hội và canh tân lại đất nước thân yêu của chúng ta. |