Trang Chính | LLQDVN | Tin Tức | Thời Sự | Tham Luận | Sinh Hoạt | Cộng Đồng | Tài Liệu | Thi Nhạc | Phim Ảnh | Liên Lạc | English


Thơ Đấu Tranh
 

VÔ DANH


Vô Đề

Đây là một bài thơ đầy tình cảm dân tộc, lượm được trong túi một chiến binh Bắc Việt sinh Bắc, tử Nam dọc núi rừng miền Trung trong cuộc chiến trước 1975. Người chiến binh này đã hiểu được sự vô nghĩa của cuộc tương tàn nhưng đã bất lực. Bài thơ không tên và cũng là vô danh. Ta đọc để sót sa cho nỗi đau và bất hạnh của dân tộc VN.

Từ buổi con lên đường xa mẹ
Theo anh em sang Lào rồi dấn bước vào Trung
Non xanh, nước biếc chập chùng
Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ
Tuổi thanh xuân, cuộc đời như hoa nở
Vì hoà bình đâu ngại bước gian nguy
Mấy tháng trời, đêm nghỉ ngày đi
Giày vạt gót, áo sờn vai thấm lạnh
Những chiều Trường Sơn núi rừng cô quạnh
Mẹ hiền ơi! Con chợt nhớ quê mình
Khói lam chiều, giàn mướp lá lên xanh
Con bướm nhỏ, mái đình xưa, nhớ quá!
Vào nơi đây, tuy đất người xa lạ
Nhưng miền Nam cũng cùng một quê hương
Vẫn bóng dừa xanh, vẫn khói lam chiều
Con trâu về chuồng, tiếng tiêu gợi nhớ
Đã qua buổi ban đầu còn bở ngỡ
Con nhìn ra, nào giải phóng gì đâu?
Buổi chợ đông, đồng lúa xanh màu
……
Lớp học tưng bừng những đàn trẻ nhỏ
Đang nhịp nhàng vui hát bản đồng ca
Và trong vườn, luống cải vườn hoa
Đàn buớm nhỏ rủ nhau về hút mật
Xóm dưới làng trên, niềm vui ngây ngất
Sao người ta bắt con đốt xóm phá cầu ?
Phải gài mìn, gieo tang tóc thương đau?
Đã có nhiều lần tay con run rẩy
Khi gài mìn để sau bỗng thấy
Xác người tung, máu đổ chan hoà
Máu của ai? Máu của bà con ta
Của những người như con, như mẹ
Đêm hôm ấy, mắt con tràn lệ
Ác mộng về, con trằn trọc thâu canh

Trở về đầu trang