|
|
| Trang Chính | LLQDVN | Tin Tức | Thời Sự | Tham Luận | Sinh Hoạt | Cộng Đồng | Tài Liệu | Thi Nhạc | Phim Ảnh | Liên Lạc | English |
|
Thơ Đấu Tranh TRÙNG QUANG B́nh Ngô Đại Cáo Đức Hoàng Thượng
thay trời trị nước,
Hằng ước mong dân được yên vui. Cử quân nhân nghĩa cứu đời, Đuổi loài bạo tặc ra ngoài đất ta. Đất nước Việt, quốc gia văn hiến, Bờ cơi xưa phân biệt rơ ràng. Núi sông Đại Việt cơi Nam, Bắc phương Trung Quốc cách ngàn dặm xa. Mọi phong tục... đều là khác biệt, Đinh, Lư, Trần kiến thiết sửa sang. So cùng Trung Quốc Hán, Đường, Tống, Nguyên xem cũng như nhường khác chi. Mỗi đế quốc trị v́ một cơi, Dù nhỏ to, tài lợi khác nhau. Xét coi từ trước đến sau, Anh hào giữ nước ai nào kém ai ? Lưu Cung kẻ cậy tài thất trận, Triệu Tiết kia thiển cận bại vong. Bắt Toa Đô lập kỳ công, Mă Nhi mất mạng tại sông Bạch Đằng. Bởi chính sách nhố nhăng Hồ thị, Dân bất b́nh t́nh thế rối ren. Quân Tàu biên giới sát bên, Xâm lăng kế hoạch ngày đêm thăm ḍ. Thêm gian đảng mưu đồ bán nước, Rước giặc về độc ác vô vàn. Đốt người cho cháy thành than, Đất đen vùi biết bao ngàn trẻ thơ. Vô nhân tính lọc lừa gian dối, Hai mươi năm tội lỗi ngất cao. Nghĩa nhân, tội lỗi tiêu hao, Bao nhiêu tài lợi thu vào túi tham. Dân lên núi đào vàng dâng chúng, Ṃ ngọc trai dưới vụng biển sâu. Lam sơn, chướng khí dăi dầu, Ḍng sông đành phận thảm sầu vùi thân. Săn lộc nhung trong ngàn rừng thẳm, Chăng lưới t́m muôn hạng chim muông. Toàn dân điêu đứng kinh hoàng, Mất chồng, mất vợ muôn vàn khổ đau. Góp công sức xây lầu, dựng thự, Đem máu xương phụng sự cường quyền. Xóm làng khung cửi lặng yên, Thuế cao, tạp dịch trùm lên dân lành. Vết ô nhục biển xanh khôn rửa, Rừng hết cây cũng chửa hết thù. Khối hờn băo nổi, mây mờ, Quỷ Thần, Trời Đất nào tha bạo tàn. Ta ẩn nơi bần dân thôn dă, Hận non sông đâu đă dễ quên ?? Bao thu giữ một lời nguyền: “Không chung trời với những tên giặc thù”. Mười năm ṛng nắng mưa tâm nguyện Quên ngủ, ăn tập luyện binh thư. Phục hưng ngày tháng đợi chờ, Hưng vong câu truyện ngh́n xưa đă tường. Những lo lắng trên đường phục quốc, Nhân tài như lá trút mùa Thu. B́nh minh nhạt ánh sao thưa, Anh hùng hào kiệt bây giờ mấy ai !! Xuôi ngược vẫn thiếu người mưu lược, Sớm tối cầu gặp được nhân tài. Ôi ! Nhưng âm tín xa vời, Người không, lương cạn rối bời tâm can. Trời thăm thẳm muôn vàn ai oán, Quân nhu không ! Súng đạn cũng không ! Chiêu binh với một tấc ḷng, Dụng binh với trái tim hồng hiến trao ! Như cha con, máu đào chung xẻ, T́nh quân dân, già trẻ bền gan Đem đại nghĩa thắng hung tàn, Trí, nhân thu hút hoàn toàn niềm tin. Trại Bồ Đằng vang rền sấm nổ, Trận Trà Lân trúc vỡ, khói lan. Tinh thần chiến đấu vượt ngàn, Quân ta từ đấy tiếng vang lẫy lừng. Bọn Trần Trí nghe chừng bở vía, Phương, Lư lo tứ phía thoát thân. Tây Kinh dựng lại an b́nh, Ba quân tiến mạnh đoạt thành Đông Đô. Tại Ninh Kiều máu dơ tím đọng, Xác địch đầy Tích Động trong ngoài. Bêu đầu Trần Hợp tay sai, Phanh thây Lư Lượng, đă dày ác gian. Giặc Vương Thông bạo tàn chém giết Cùng Mă Anh tiêu diệt nghĩa binh. Quân ta dũng lược giao tranh, Dùng tâm lư chiến giặc đành chịu thua. Ta khuyên chúng hăy chừa thói cũ, Nếu như không, lần nữa bại vong. Coi lời khuyên cũng như không, Quân Tuyên Đức vẫn rắp ḷng xâm lăng. Tại Khâu On Liễu Thăng xuất trận, Mộc Thạch từ Nam trấn tiến sang. Phục binh ta trấn khắp đàng, Kỳ binh đóng các nẻo đường vận lương. Ta chiến thắng, Liễu Thăng tàn bại, Đành bỏ thây ở tại Mă Yên. Đinh, Minh tàn mạng trận tiền, Cùng đường Lư Khánh chết liền tháng sau. Ta dồn quân trước sau vây địch, Giữa tháng mười tuyệt diệt quân thù. Quân hùng tướng mạnh có thừa, Gươm mài ṃn núi, voi chờ chật sông Giữa trận chiến vừa rung trống trận, Loài ngạc, ḱnh cũng tận phanh thây. Trống đồng vang động kỳ hai, Chim muông, dă thú tả tơi, tan tành. Ta thầm nghĩ thân lành, kiến nhỏ, Mà có khi đục vỡ đê cao. Nay ta như gió mạnh chiều, Phải thu cho hết bao nhiêu lá vàng ! Thôi Tụ lạy xin thương mạng sống, Hoàng Phúc quỳ bất động trói tay. Lạng Sơn thây giặc chất đầy, Hương Giang, B́nh Thản đồng lầy máu tanh. Cả vũ trụ mông mênh đen tối, Quân xâm lăng sợ hăi kinh hồn. Ta hùng mạnh, giặc nghe đồn, Tranh nhau trốn chạy mong toàn bản thân. Tại Lănh Câu sông tràn máu địch, Đàn Xá thây CHẬT NÍCH núi cao. Cứu binh hai đạo quân Tàu, Nát tan có một tên nào thoát đâu. Rồi khắp nơi bảo nhau cởi giáp, Tướng xin hàng cúi rạp van cầu. Hiếu sinh lấy đức làm đầu, “Vơ Thần bất sát” là câu ghi thường. Năm trăm thuyền hồi hương ân phóng, Chúng ra khơi mà cũng hoảng kinh. Vương Thông cùng với Mă Anh, Cho ngàn thớt ngựa mà ḿnh vẫn rung ! Ta xét chúng thật ḷng hối cải, Tham sống mà sợ hăi mạng vong. Dung tha ta được an ḷng, Cho quân được nghỉ, cho làng xóm yên. Sách lược đó cổ kim chưa thấy, Xă tắc yên đời mới từ nay. Qua bĩ cực tới thái lai, Qua đen tối, đến trăng trời sáng trưng. Đây buổi đầu trên đường thịnh vượng, Nhục bao năm đă được san bằng. Đất Trời, Tiên Tổ soi đàng. Đă ngầm phù trợ cho tăng phúc này. Đoàn quân ta vững tay dẹp loạn, Thành quả này ai dám so b́. Từ nay bốn bể b́nh th́, Báo cho dân biết để ghi nhớ cùng. |