|
|
| Trang Chính | LLQDVN | Tin Tức | Thời Sự | Tham Luận | Sinh Hoạt | Cộng Đồng | Tài Liệu | Thi Nhạc | Phim Ảnh | Liên Lạc | English |
|
Lời kể của một nạn nhân từng bị giam giữ Tuy nhiên, trường hợp của luật sư Thành không phải là duy nhất. Có một nạn nhân khác từng rơi vào cảnh ngộ thương tâm không kém và đă từng được luật sư Thành giúp can thiệp để được trả tự do. Đó là bà Nguyễn Anh Đào, 2 lần bị giam giữ kéo dài tại khoa pháp y B4 bệnh viện tâm thần Biên Ḥa, chỉ v́ kiên quyết theo đuổi khiếu kiện đất đai và khiếu nại oan sai. Lần đầu bà bị giam giữ hơn 3 tháng, lần sau kéo dài 4 tháng. Cuối cùng bà được trả về nhà sau khi giới chức trách không có đủ bằng chứng chứng minh bà có vấn đề về tâm thần. Là
một nạn nhân đi trước, cảm thông với những nỗi oan trái mà luật sư
Thành đang nếm trải trong trại giam B4 và mong muốn kêu gọi giải
thoát cho người nữ luật sư bênh vực dân oan, bà Đào kể lại câu
chuyện của ḿnh qua cuộc trao đổi với Trà Mi.
Trà Mi:
Xin chị cho biết thời điểm chị bị bắt vào bệnh viện tâm thần Biên
Ḥa lần thứ nhất và nguyên do v́ sao? Tôi bị mất đất, oan sai nên tôi mới đi thưa kiện. Cứ mỗi lần tôi t́m gặp những ông lớn để đưa đơn th́ đều bị công an vu khống là gây rối trật tự công cộng mà tôi không hề làm ǵ gây rối cả. Tôi chỉ t́m cách đưa đơn khiếu kiện đến những vị lănh đạo cao cấp mà thôi. Trà Mi: Những đơn khiếu kiện oan sai v́ sao chị không gửi lên các cơ quan chức năng từ phường, quận, đến thành phố mà t́m cách tiếp cận và gửi trực tiếp tới những người lănh đạo cao cấp như vậy?
Chị Nguyễn Anh Đào:
Tôi gửi đơn đến phường, quận, thành phố họ đều bao che cho nhau hết,
kể cả ông Đua, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố mà cứ
ra quyết định sai trái bắt ḿnh phải thực hiện dẫn đến cuối cùng tôi
bị mất đất.
Nếu chỗ nào kém vệ sinh nhất, bỏ rơi người ta mà không biết thương
xót nhất có thể nói đó là nhà thương điên Biên Ḥa. Hiện giờ luật sư
Bùi Kim Thành đang bị giam giữ trong đó viết thư ra nói rằng những
người đang bị giam trong đó giống như “những con thú biết nói tiếng
người”. Điều đó quả là đúng vô cùng, v́ tôi đă từng ở trong đó 2 lần
nên tôi hiểu rất rơ. Lần bị giam đầu tiên, chị Thành đă can thiệp cứu tôi ra. Chị Thành đă kêu cứu tới ông Nguyễn Việt Thành, lúc đó là Phó tổng cục trửơng Tổng cục cảnh sát điều tra ở Nguyễn Trăi. Lúc bấy giờ uy tín của ông ta rất mạnh sau vụ phá án Năm Cam. Chị Thành cầu cứu ông ta, và tôi được trả tự do sau 95 ngày bị giam giữ.
Sau khi tôi được trả về, báo Pháp luật trung ương có đăng bài nói về
trường hợp của tôi, nội dung viết rằng người mới đoạt giải nhất 1
cuộc thi viết văn mà lại bị bắt đưa vào bệnh viện tâm thần Biên Ḥa. Trà Mi: Sau hơn 3 tháng bị giam giữ tại khoa pháp y B4, bệnh viện tâm thần Biên Ḥa hồi năm 2002, với sự can thiệp giúp đỡ của luật sư Bùi Kim Thành, chị Đào được trả tự do. Thế nhưng hai năm sau đó, chị lại tiếp tục bị bắt đưa vào nhà thương này một lần nữa trong thời hạn 4 tháng. Diễn tiến lần này như thế nào? “ Ngày xưa thời Pháp thuộc tôi không biết họ tàn ác với nhân dân Việt Nam như thế nào thế nhưng họ vẫn xây cất nhà thương điên Biên Ḥa để điều trị cho bệnh nhân tâm thần. C̣n ngày nay, trong thời Ḥa b́nh, độc lập tự do hạnh phúc, nhà nứơc lại ép đưa người tỉnh vào đây chữa trị? Đây là một hành động hết sức tàn nhẫn và độc ác vô cùng.” Chị Nguyễn Anh Đào: Lần thứ hai tôi bị bắt đưa vào bệnh viện tâm thần Biên Hoà là vào năm 2004, v́ sau khi tôi được thả ra tôi vẫn tiếp tục kêu oan khắp nơi. Tháng 5 tôi ra Hà Nội kêu oan th́ bị bắt lần thứ nh́. Lần này, họ đưa cho tôi xem quyết định truy nă. Thật buồn cười, tôi đi khiếu nại mà lại bị lệnh truy nă, rồi lại bị bỏ vào nhà thương điên Biên Hoà lần nữa. Từ năm 2004 đến tận bây giờ họ vẫn không bỏ hẳn cái lệnh truy nă ấy đối với tôi, chỉ tạm đ́nh chỉ thôi, mà cũng chẳng bắt giam tôi. Họ cứ câu như vậy hoài để chờ ḿnh có hành động ǵ “lỗi lầm” th́ bắt lần nữa. Cho nên hiện nay tôi đi thưa gửi ở đâu, công an cứ bám theo tôi, chờ ḿnh có hành động ǵ th́ chụp liền.
Trà Mi:
Xin hỏi khi chị bị bắt tại Hà Nội, cơ quan an ninh đưa ra lư do nào
mà họ truy nă và bắt chị? Tôi phải ráng nhịn ăn, chỉ uống nước thôi để thuốc có ngấm vô ḿnh cũng ít thôi. Tôi bị nhốt 24/24, không được ra sân chơi nữa. Hoàn cảnh của tôi lúc đó rất là tang thương. Tôi hiểu chị Thành hiện bây giờ cũng rơi vào t́nh trạng y hệt như vậy. Mà bây giờ họ lại nói chị Thành bị “tâm thần phân liệt, hoang tửơng” nhưng thật ra đây là một sự chụp mũ dân oan. Những người đi khiếu nại mà có tŕnh độ hiểu biết là đều bị mang tiếng là tâm thần cả.
Chị Thành có bằng cấp luật sư, có bằng cấp giáo viên dạy cấp 3, cử
nhân luật cũng bị mang tiếng tâm thần. Tôi đoạt giải nhất cuộc thi
viết văn, đựơc nấu ăn tại khách sạn New World Sài G̣n rồi cũng bị vu
tâm thần luôn. Tất cả việc làm này nhằm áp bức việc khiếu nại của
ḿnh mà không giải quyết. Sau đó, có người tới kiếm mẹ tôi và kiếm tổ trưởng khu vực tôi sinh sống, yêu cầu bà tổ trưởng kư vào giấy xác nhận tôi có biểu hiệu tâm thần th́ người tổ trưởng không chịu kư. Cuối cùng sau khi t́m đủ mọi cách mà không được, sau 4 tháng họ vẫn phải kết luận giống như lần trước là tôi bị “rối loạn kiện cáo”, nên thả tôi ra. “Rối loạn kiện cáo” th́ không cần điều trị ǵ hết, cho nên đựơc trở về với gia đ́nh.
Mà bây giờ họ lại nói chị Thành bị “tâm thần phân liệt, hoang
tưởng” nhưng thật ra đây là một sự chụp mũ dân oan. Những người đi
khiếu nại mà có tŕnh độ hiểu biết là đều bị mang tiếng là tâm thần
cả. Chị Nguyễn Anh Đào: Chỉ được tiếp xúc với người em gái lâu lâu ở Vũng Tàu lên thăm thôi. Bạn bè không ai được vào thăm tôi cả. Họ nhốt tôi 24/24, có công an canh gác, coi như tôi không được ra khỏi cái pḥng của ḿnh. Trong pḥng giam pháp y B4 có toilet kế bên giường luôn. Người ta nói tôi gây rối trật tự công cộng tức vi phạm luật pháp th́ tôi phải bị nhốt trong đây. Tôi mới nói rằng “Nếu tôi phạm tội gây rối trật tự công cộng th́ 3 năm tù chờ đợi tôi ở Chí Hoà rồi, tại sao lại giam tôi vào đây? Nếu tôi có lỗi th́ cứ nhốt vô trại giam Chí Hoà, cần ǵ phải đưa vô bệnh viện tâm thần Biên Hoà?” Chính v́ tôi không có lỗi nên họ không thể nhốt tôi vô Chí Hoà nhưng vẫn t́m cách giam cầm tôi để tôi không có điều kiện thưa gửi kiện cáo vụ nhà cửa đất đai nữa. Mục đích của họ là như vậy. Trà Mi: T́nh h́nh sinh hoạt và đời sống của chị như thế nào kể từ ngày chị đựơc thả ra lần thứ hai? Chị Nguyễn Anh Đào: Khi tôi được trả tự do, tôi vẫn tiếp tục kêu oan với rất nhiều nơi, nhưng tới giờ chưa có một ai trả lời cho tôi được sáng tỏ vấn đề để tôi chấm dứt khiếu kiện. Chị luật sư Bùi Kim Thành là người từng cứu tôi ra khỏi bệnh viện Biên Hoà mà giờ chị ấy cũng rơi vào hoàn cảnh giống hệt tôi như vậy. Ǵơ tôi không biết cầu cứu như thế nào. Tôi rất mong muốn các cấp cơ quan lănh đạo nghe tiếng nói của tôi để thương giúp cho dân. Chúng tôi tố cáo tham nhũng tiêu cực mà lại bị trù dập như vậy th́ c̣n ǵ để giữ đựơc niềm tin của nhân dân nữa? Tôi là người từng trải qua những oan sai đau khổ của chị Thành hôm nay nên tôi rất thấu hiểu nỗi thống khổ của chị ấy hiện nay ở trong trại giam B4 khoa pháp y bệnh viện tâm thần Biên Hoà. Những người mặc áo trắng dựa vào bằng cấp bác sĩ này nọ muốn vu ǵ cho người ta cũng đựơc, trong khi người dân không có bằng bác sĩ mà vẫn biết đựơc rằng chị Thành không bị tâm thần. C̣n cách nào để ra ánh sáng vấn đề đó hay không?! Giờ chuyện của tôi rất là oan sai mà tôi cũng muốn chấm dứt khiếu nại chứ không muốn kéo dài nữa. Và tôi muốn rằng những người bị oan như tôi sẽ không c̣n tiếp tục bị hại như vầy nữa, mà gửi đơn khắp nơi rồi mà chính quyền Việt Nam vẫn không can thiệp tới, ra những văn bản đè đầu đè cổ người dân, trói buộc người ta vô ṿng không lối thoát như vậy. Tôi mong rằng quốc tế có thể sang đây để giám định cho nó công bằng, chứ Việt Nam phải nói là có những cái tiêu cực quá rồi. Ngày xưa thời Pháp thuộc tôi không biết họ tàn ác với nhân dân Việt Nam như thế nào thế nhưng họ vẫn xây cất nhà thương điên Biên Hoà để điều trị cho bệnh nhân tâm thần. C̣n ngày nay, trong thời hoà b́nh, độc lập tự do hạnh phúc, nhà nước lại ép đưa người tỉnh vào đây chữa trị? Đây là một hành động hết sức tàn nhẫn và độc ác vô cùng. Những người lănh đạo th́ không quan tâm tới dân. Những ǵ tôi nói là có bằng chứng đầy đủ. Có phái đoàn nước ngoài nào đó qua đây để phanh khui những chuyện như thế này ra ánh sáng th́ hoạ may mới làm sáng tỏ đựơc t́nh h́nh nhân quyền của Việt Nam như thế nào chứ bây giờ phải nói là bế tắc hết rồi, xúc phạm nhân phẩm, nhân quyền. Một người tỉnh mà bị đưa vào nhà thương điên không điên cũng phải thành điên v́ phải ở trong một khung cảnh rất là khủng hoảng tinh thần. Chị Thành cũng đâu có làm ǵ bậy bạ, sai trái với đất nước này đâu, chỉ là thương dân, giúp dân kêu oan thôi mà giờ phải rơi vào những cảnh như thế này phải nói là rất khổ sở. Tôi e rằng ngoài tôi và chị Thành ra, sau này sẽ c̣n nhiều người bị hại như thế này nữa nếu như việc này không được đưa ra ánh sáng. Thậm chí t́nh trạng của tôi đang bị treo lơ lửng như hiện nay rất có thể họ sẽ t́m cách bắt tôi đưa vào nhà thương điên lần nữa v́ tôi dám nói lên sự thật.
|