|
|
| Trang Chính | LLQDVN | Tin Tức | Thời Sự | Tham Luận | Sinh Hoạt | Cộng Đồng | Tài Liệu | Thi Nhạc | Phim Ảnh | Liên Lạc | English |
|
|
Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ trả lờI phỏng vấn việc Công an chận bắt Bà Therese Jebsen tại Thanh Minh Thiền viện Dẫn nhập phỏng vấn: Bà Thérèse Jebsen thuộc Sáng hội Rafto ở Na Uy bị năm công an bắt tại Thanh Minh Thiền viện vào lúc 9 giờ sáng, giờ Việt Nam, khi bà đến vấn an Đại lăo Ḥa thuợng Thích Quảng Độ. Bà Thérèse Jebsen đến Saigon chiều thứ ba, 13.3, dự tính đến Thanh Minh Thiền viện diện kiến Đại lăo Ḥa thượng, nhân thể trao tấm bằng Tưởng lệ Giải Nhân quyền Quốc tế Rafto năm 2006. Theo lẽ th́ Đại lăo Ḥa thượng sang Na Uy nhận giải hôm 4 tháng 11 năm ngoái, 2006. Nhưng nhà cầm quyền Hà Nội không cho ngài đi. Ông Arne Lingård, Chủ tịch Sáng hội Rafto, làm đơn xin Hà Nội đến viếng thăm Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ ở Saigon vào đầu tháng 3, đồng thời xin được gặp gỡ các nhà lănh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam t́m hiểu vấn đề nhân quyền và dân chủ, mà tân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hứa hẹn khi lên nhậm chức. Nhưng Hà Nội khước từ. Tuần trước đây, Bộ Ngoại giao Na Uy lại gặp giới chức Việt Nam can thiệp cho ông Arne Lingård được đến Việt Nam. Nhưng Hà Nội vẫn quyết liệt từ khước. Theo nguyên tắc, th́ công dân Na Uy được tự do đến thăm Việt Nam mà không cần thông qua thủ tục xin chiếu khán nhập cảnh. Tuy nhiên ông Arne Lingård vẫn làm đơn xin, mà theo lời ông, để tỏ tinh thần xă giao và lịch sự. V́ vậy không đi được, nên Sáng hội Rafto quyết định gửi bà Thérèse Jebsen đi thay. Chuyến đi trôi lọt qua hải quan Saigon, nhưng lại bị chận đứng trước bức tường công an vây quanh Thanh Minh Thiền viện. Qua đường dây viễn liên chúng tôi hỏi thăm Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ về sự kiện sáng nay và cảm tưởng của ngài. Xin mời quư thính giả nghe lời phát biểu sau đây của Đại lăo Ḥa thượng : Ỷ Lan : Kính chào Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ. Chúng con nghe tin bà Thérèse Jebsen thuộc Sáng hội Rafto dự tính đến thăm Ḥa thượng, nhưng đă bị công an chận bắt tại Thanh Minh Thiền viện sáng nay, thứ năm 15 tháng 3. Kính xin Ḥa thượng cho biết sự việc xẩy ra như thế nào ? HT. Thích Quảng Độ : Vâng, hôm qua tôi được tin là bà Thérèse Jebsen sẽ đến thăm tôi. Bà đến Saigon chiều hôm kia. Hẹn là sáng hôm nay thứ năm, 9 giờ đến Thanh Minh Thiền viện thăm tôi. Sáng nay, vừa rồi đây, đúng 9 giờ th́ bà đến. Bà cùng đi với một người trong phái đoàn và một cô phụ nữ. Tôi ngồi dưới pḥng tri khách dưới nhà để đón và đưa bà lên pḥng khách trên lầu để tôi tiếp. Khi bà đến tôi có ra đón chào và có ư trao tặng bó hoa. Thế nhưng mà chưa kịp trao tặng, mới dẫn bà đi vào được 5 mét, th́ là một toán công an, trong đó có một cảnh sát mặc sắc phục, c̣n 4 người công an thường phục, họ áp vào chặn chúng tôi lại và yêu cầu đưa bà ấy đi về trụ sở công an để có việc. Tôi có nói, có vẻ năn nỉ nữa, tôi bảo bà là người ngoại quốc từ xa đến thăm tôi, thăm sức khỏe thế thôi, chứ không có việc ǵ. Tôi yêu cầu các ông tỏ ra ḿnh là người hiếu khách với người nước ngoài một chút. Để tôi tiếp bà chừng ba mươi phút thôi. Sau đó các ông muốn đưa bà đi đâu th́ đưa. Nhưng nhất định họ không chịu. Họ đ̣i đưa đi ngay. Thế th́ bà đứng đó bà cũng rất ngạc nhiên, lại e ngại nữa. Lần đầu tiên gặp người như thế, chỉ trong vài giây thôi, vài phút thôi, mà sao gây xúc động thế. Tội nghiệp quá. Bà cứ cố níu lấy... muốn được nói một vài câu chuyện. Tôi bảo bà cứ yên tâm. Đây là việc họ hỏi thôi chứ chắc không có ǵ trầm trọng. Tôi đă yêu cầu họ (để) tôi tiếp bà ba mươi phút, xong công việc bà đi với họ. Thế nhưng họ nhất định không chịu, đ̣i đưa đi ngay tức khắc. Tôi mới hỏi bây giờ đưa bà đi đâu ? Người công an trả lời tôi, chúng tôi đưa ra phường đây thôi. Tôi hỏi thời gian kéo dài bao lâu ? Họ bảo là 15 phút. Họ nói như thế th́ tôi nói lại với bà như thế. Nhưng trong thâm tâm tôi, tôi không tin tưởng vào lời nói đó. Không bao giờ người Cộng sản nói mà giữ lời hứa hết đâu. Tôi đă từng có nhiều kinh nghiệm với họ. Cho nên, nghĩ rằng ḿnh nghĩ bụng thế thôi, nói cho bà yên tâm chứ bà là người lạ th́ làm sao biết được ǵ. Cho đến bây giờ, tôi cũng cứ ngồi đây. Đang ngóng đây. Nhưng ngóng chờ vậy chứ thực sự tôi không có hy vọng. Không hy vọng bà sẽ được trở lại đây nữa. Ỷ Lan : Kính xin Ḥa thượng cho biết cảm tưởng trước sự việc này ? HT. Thích Quảng Độ : Về vấn đề này tôi chỉ tội nghiệp cho bà. Rất thương. Tôi buồn nhiều, mà tôi buồn ở chỗ tôi xấu hổ cho dân tộc tôi. Không có một chút ǵ là tính người, không c̣n một chút ǵ lịch sự, văn minh. Nó là một bọn người đầu trâu mặt ngựa thôi. Tôi chưa từng năn nỉ Cộng sản bao giờ mà ! Bản thân ḿnh chịu tù, bị lưu đày, nhưng chưa bao giờ năn nỉ nó một lời, mà hôm nay tôi phải năn nỉ nó, là v́ tôi thấy bà tội. Người đâu tiên người ta đến đây lạ nước lạ cái, mà đối xử người ta như thế. Cho nên trong cuộc phỏng vấn ở đài BBC với ông Lingård, họ có hỏi cái vụ mà người ta không cho ông đến Việt Nam th́ ông cảm tưởng như thế nào ? Ông bảo rằng là do vụ này mà tôi có thể biết thêm được nhiều chuyện nữa. Th́ đấy, cứ suy ra một người ngoại quốc người ta đến, mà công an cư xử như thế, th́ phải hiểu cho 80 triệu dân Việt Nam đang sống dưới một chế độ như thế nào ? Bởi vậy cho nên Dân chủ, Tự do nó là cái liều thuốc cứu mạng. Người ta (trên) thế giới chỉ chăm chú vào kinh tế này khác, đưa tiền dồn dập của cải cho nó củng cố quyền lực của nó mà không đếm xỉa ǵ đến mạng sống của 80 triệu dân đang sống trong ngục tù, trong nhà giam rộng như vậy. Khổ lắm. Ôi trời ơi, xấu hổ. Đâu c̣n ǵ đâu là văn hóa. Văn hóa tối thiểu cũng không có. Tôi buồn nhiều. Buồn và tủi nữa. Là v́ người ta là một người từ phương xa đến. Cuộc hành tŕnh quá dài, đến thăm viếng nước ḿnh mà cư xử như thế. Họ sẽ đánh giá về chính quyền Cộng sản ở Việt Nam như thế nào ?! Do đó, do biến cố này, mà người ngoại quốc, người nước ngoài, nhất là các người đang làm ăn, phát triển kinh tế ở đây, giúp Cộng sản mở mang, củng cố quyền lực của họ, nên suy nghĩ cái điều đó. Làm sao mà cứu dân Việt Nam thoát được cái cảnh tù ngục như thế này. Một người ngoại quốc đến, mà người ta cũng không tha, và cư xử một cách rất tệ bạc, rất là... rất là độc ác. Như vậy th́ đối với người Việt Nam họ c̣n coi ra ǵ ?! Đó là cái tôi buồn và tôi tủi, xấu hổ cho cái văn hóa, cái phong tục, tập quán, cái đạo đức, tư tưởng, truyền thống của Việt Nam. Nó không c̣n một cái ǵ nữa !
Ỷ Lan :
Xin cám ơn Đại lăo Ḥa thượng Thích Quảng Độ.
|