Bản Tin LỰC LƯỢNG QUỐC DÂN VIỆT NAM - Số 8

5/10/2007

Trở về trang chính                                                                                          Những bản tin trước >

  7  6  5  4  3  2  1
   

Lá thư ban biên tập

Thất Phu Hữu Trách

 

Cuộc đấu tranh của dân tộc Miến Điện đă âm ỉ từ lâu và bộc phát ngay ngày đầu của phiên họp thường niên của Hội Đồng Bảo An LHQ ngày 24/9/2007 vừa qua khi gần 200 quốc gia trên thế giới tụ tập về New York.

Mặc dù biết là nhóm quân Phiệt Miến Điện sẽ thẳng tay đàn áp và khủng bố, người dân Miến Điện vẫn chấp nhận hy sinh để tạo sự chú ư của thế giới, họ đă tổ chức cuộc xuống đường một cách rất chu đáo, nhịp nhàng. Họ đă thành công trong việc vận động các quốc gia yêu chuộng ḥa b́nh trên thế giới lên tiếng yểm trợ và áp dụng những biện pháp chế tài với lănh tụ của Miến Điện.

Thực tế chính trị xă hội của đất nước Việt Nam có thể c̣n bi thảm hơn dân tộc Miến Điện. Từ hơn ba mươi hai năm qua, đất nước Việt Nam đang trải qua một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử dưới sự cai trị của Cộng Sản Việt Nam cực kỳ bạo ác. Người dân Việt Nam luôn nuôi dưỡng niềm tự hào về chiều dài 4000 năm văn hiến của dân tộc cùng với những tấm gương giữ nước oai hùng của tiền nhân. Nhưng trang sử Việt Nam đang bị ô uế bởi sự cai trị của một lữ người vô nhân. Đúng như lời nhận xét của thượng tọa Thích Tuệ Sỹ: "Việt Nam đang là một đống rác khổng lồ chứa đựng những ǵ xấu xa nhất của nhân loại văn minh trên mọi khía cạnh của đời sống: xă hội, văn hoá, chính trị và tôn giáo".

Chúng ta hăy nh́n lại thực trạng của Việt Nam để thấm thía lời Thượng Tọa Tuệ Sỹ. Xin đừng nh́n những hào nhoáng giả tạo bên ngoài mà hiểu lầm rằng VN đă tiến bộ, VN đă phú cường. Chúng ta hăy nh́n xa hơn những toà địa ốc xa hoa được xây bằng máu và nước mắt của người dân vô tội. Hăy nh́n những con số thống kê của một đất nước mà đại đa số người dân sống với lợi tức hằng năm không đến 500 đô la. Hăy nh́n tỷ số bỏ học của học sinh và tỷ số ít ỏi của sinh viên đại học cùng phẩm chất yếu kém của giáo dục VN (nền đại học Việt Nam bị xếp vào hàng 63 trong 65 đại học Á Châu). Và hăy nh́n lực lượng đông đảo trẻ em lê la kiếm sống trên các vỉa hè, góc phố.

Là một nước xuất khẩu gạo vào hàng đầu trên thế giới nhưng đa số trẻ em Việt Nam bị thiếu dinh dưỡng, 20% dân số bị đói ăn quanh năm. Qua cách nh́n phân tích thận trọng này chúng ta không thể không bi quan cho tương lai VN. Với bản chất nô lệ và khuynh hướng vong bản, CSVN đă phản bội tổ quốc qua hành động dâng đất nhượng biển cho ngoại bang. Ôi bao xương máu cha ông đă đổ ra để xây dựng nên một giang sơn gấm vóc và ngày nay toàn dân Việt phải sốngtrong nỗi đau nhục mất nước.

Nhưng thảm kịch Việt Nam c̣n sâu xa hơn, nó bao trùm cả một sự băng hoại nặng nề về luân lư đạo đức, nó đồng nghĩa với sự suy đồi tha hóa về giáo dục và một ngày mai đen tối cho toàn thế hệ trẻ tại quốc nội.

Trong xă hội vô thần, khi nỗi ưu tư của giới lănh đạo là vơ vét, đàn áp người dân th́ nhiều người trẻ đă mất phương hướng, khuôn mẫu, một số đông đă lao đầu vào những cuộc sống trụy lạc, sa đọa không tương lai. Với chính sách ngu dân, CSVN không bao giờ tạo điều kiện thuận lợi để khuyến khích học sinh, trái lại các bậc phụ huynh đă phải trải qua rất nhiều sự hy sinh để có thể gửi con em đến trường v́ ngay cả trường Công Lập do chính phủ quản trị cững phải đóng học phí.

Thanh niên là người tổ quốc mong cho mai sau, thanh niên là rường cột của quốc gia.

Nhà phân tích gia lạc quan nào cững phải quan ngại cho tương lai Việt Nam v́ tuổi trẻ VN, kỳ vọng của đất nước, đang phải miệt mài bán sức lao động của ḿnh tại khắp nơi trên thế giới. Cho đến nay có đến cả hàng triệu thanh niên tuổi từ 17 đến 30 xuất khẩu làm lao nô.

Đau ḷng hơn nữa, v́ nghèo túng, một số đông phụ nữ và trẻ em VN bị gả bán làm nô lệ t́nh dục cho đàn ông tứ xứ. Có lẽ đây là nỗi nhục sâu đậm nhất cho một dân tộc luôn lấy luân lư, danh dự làm nền tảng văn hoá. Đây cững là lần đầu tiên trong lịch sử của một dân tộc đă trải qua bao điêu linh thăng trầm, nhưng chưa bao giờ phẩm giá con người bị chà đạp như ở chế độ Cộng Sản hiện nay.

Là người Việt Nam hải ngoại, sống trong tự do, sung túc, chúng ta nghĩ ǵ trước h́nh ảnh những cô gái Việt Nam bị trưng bày mua bán như những món hàng trên các vĩa hè, các quán cà phê tại Đài Loan, Mă Lai, Ma Cao, Đại Hàn, Singapore. Là khách du lịch, trên các đường phố Thái Lan, Cam Bốt, ta có chạnh ḷng xót xa nghĩ đến các em bé thơ dại, các thiếu nữ Việt Nam bơ vơ đang trải qua những cảnh đời kinh hoàng của địa ngục trần gian?

Ngoài ra c̣n bao nhiêu rác rưởi của chế độ khiến cho đất nước Việt Nam đang ở bên bờ vực thẳm của khánh kiệt, tụt hậu. Trước hết là nạn tham những, hối mại quyền thế. Nạn tham ô này lan tràn như loài cỏ dại len lơi vào tất cả các tầng lớp của chế độ ưu việt Cộng Sản: Người dân biến thành nô lệ, giai cấp nắm quyền hóa xác thành những con sâu bọ hút máu nhân dân, từ đó ra đời giai cấp tư bản đỏ với những tài sản khổng lồ hơn cả 100 tỷ đô la răi rác ở các ngân hàng ngoại quốc.

Từ những bất công nảy sinh ra sự uất ức, phản kháng. Nhưng giới lănh đạo CS đă tiên liệu trước tất cả. Tất cả người dân đều bị bịt miệng. Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí và nhất là tự do tôn giáo bị tước đoạt. Người dân chỉ được vâng lời, nhưng không được nói những ǵ đi ngược với lập trường của Đảng. Nguyễn Tấn Dững đă xác nhận" không một tư nhân, cơ quan nào ngoài nhà nước có quyền xuất bản báo". Nồng Đức Mạnh trân tráo hơn với lời tuyên bố "Không thể để dân chủ xâm nhập vào khoá họp tới". Với chủ trương độc tài đảng trị như thế, tất cả những nhà đấu tranh dân chủ một cách ôn hoà đều trở thành những thành phần nguy hiểm cho chế độ. Họ bị đàn áp, khủng bố, giam cầm vô cớ. Và hậu quả của chính sách cai trị khinh dân này là sự tục dốc không ngừng của Việt Nam về mọi mặt khiến cho Tổng Thống Lư Quang Diệu của Singapore đă tuyên bố: "Việt Nam phải mất 97 năm nữa mới bắt kịp Singapore"

Nhưng dù cho CSVN có cực kỳ hiểm ác, dù cho chúng đang nắm quyền lực trong tay, chính nghĩa bao giờ cững thắng. Lịch sử nhân loại đă chứng minh điều này qua sự sụp đổ lần lượt của các chế độ độc tài, từ thời Tần Thủy Hoàng qua Đức Quốc Xă, Pôn Pốt, các chính thể CS ở các nước Đông Âu. Sự giải thể của CSVN chỉ là vấn đề thời gian.

Hiện tại đă có nhiều tín hiệu báo hiệu ngày tàn Cộng Sản. Đó là sự nổi dậy ngày càng đông đảo của dân nghèo qua phong trào Dân Oan đi khiếu kiện. Đây là thành phần bần cố nông mà ngày xưa người cộng sản đă bám víu vào để tuyên truyền gây sức mạnh. Nhưng đến khi Cộng Sản nắm được thực quyền th́ đây là những người đầu tiên bị Đảng Cộng Sản trở mặt phản bội. Nếu ngày xưa, qua sự lừa bịp, CSVN dựa vào giai cấp công nông để nắm chính quyền th́ trong tương lai, chính sức mạnh của tầng lớp nhân dân này sẽ là yếu tố quyết định sự giải thể của chúng.

Tựa như cơn hỏa hoạn, nếu chúng ta nhanh tay góp sức dập tắt ngọn lửa th́ hậu quả sẽ bớt nặng nề. Ngày tàn của CSVN rồi sẽ đến, nhưng nếu thiếu nỗ lực của toàn thể chúng ta, chính thể bạo tàn này sẽ tồn tại lâu hơn, đất nước Việt Nam sẽ phải mất rất nhiều thời gian để hồi sinh sau cơn tàn phá khốc liệt của chủ nghĩa Cộng Sản.

Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách. Trước đại nạn dân tộc, ta có thể nào dửng dưng như cây cỏ ?

Trong xă hội Việt Nam, tầng lớp trí thức luôn được trọng nể. Trước cơn nguy biến của sơn hà, trí thức hải ngoại cững nên bỏ qua thái độ bàng quan để hoà ḿnh trong cuộc đấu tranh cứu dân tộc ra khỏi nổi nhục chậm tiến. Tại quốc nội, một số nhà trí thức đă đáp lại lời nhắn nhủ của cụ Chu Văn An "người thức giả phải biết nói lên sự thật cho muôn dân được ấm no, thiên hạ được thái b́nh". Những anh thư, những thanh niên thời đại như Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vữ B́nh, Lê Văn Đài, Nguyễn Bắc Truyền, và đông đảo những người khác trong nước đă quên sợ hăi lên tiếng đ̣i công lư cho hơn 80 triệu người dân vô tội. Tại hải ngoại chúng ta c̣n chần chờ ǵ mà không hoà ḿnh với đồng bào quốc nội trong cuộc đấu tranh giành lại Dân Chủ , Nhân Quyền cho quê hương thân thương. Chúng ta là hậu thuẫn vững mạnh cho lực lượng quốc nội, chúng ta là nguồn sinh lực thổi mạnh phong trào đấu tranh trong nước. Nếu tiếng nói bên nhà bị bóp nghẹt th́ bổn phận của chúng ta phải nói to cùng thế giới để tố cáo thực trạng đen tối tại quê nhà.

Với sức mạnh đoàn kết, chúng ta ắt sẽ thắng. Công lư sẽ thắng. Nhập cuộc trong cuộc đấu tranh đầy ư nghĩa là trách vụ và niềm vinh dự cho tất cả con dân VN trong giai đoạn lịch sử hiện nay. Thái độ thờ ơ lănh đạm sẽ bị lịch sử lên án sau này.

Xin hăy cùng nhau thắp lại niềm kiêu hănh dân tộc. Nước Việt Nam phải hung mạnh, người Việt Nam không khiếp nhược, dân tộc Việt Nam không quản ngại hy sinh v́ tổ quốc. Từ những đổ nát, ta quyết xây dựng lại đất nước trên căn bản Tự Do, Nhân Bản.

Xin hăy cùng đứng lên đáp lời sông núi!

  

Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam

T́nh h́nh Miến Điện và biến động tại Việt Nam trong tương lai
Trương Minh Ḥa

  

Trong tháng 9 năm 2007, t́nh h́nh chính trị tại nước Miến Điện bỗng trở nên sôi động đáng quan ngại, mà nguyên nhân không mang màu sắc chính trị như những cuộc biến động đổ máu trước đó; nhưng đây là sự phản ứng tự nhiên, do tác động gây nên ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống dân chúng qua sự kiện chính quyền quân phiệt ban hành biện pháp tăng giá xăng dầu đến 500%, đây là giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước" luật cùng tất biến"; do đó số người tham dự từ hàng trăm người xuống đường tại thủ đô Ngưỡng Quảng đến hàng ngàn người, lan ra vài thành phố lớn và đặc biệt là có mặt của giới tăng sĩ Phật Giáo, là giới vốn được coi là thầm lặng, ít khi tham gia sinh hoạt chính trị tại quốc gia có đa số là Phật Tử nầy. Cuộc biểu t́nh ôn ḥa nhưng quyết liệt nầy được hầu hết các cơ quan truyền thông quốc tế đặc biệt theo dơi từng diễn biến. Con số người tuần hành gia tăng dần, từ hàng chục ngàn đến hàng trăm ngàn, nên nhà cầm quần quân phiệt Miến Điện cảnh cáo nhiều lần và cuối cùng là họ đă ra tay cào ngày 25 tháng 9 năm 2007, quân đội, cảnh sát nă sáng bắn vào đoàn biểu t́nh, khiến cho hàng chục người thiệt mạng, trong đó có vài sư sải và hàng trăm người khác bị thương, hàng trăm người bị bắt, vài ngôi chùa bị lục soát...

Đáng lưu ư là trong số nạn nhân, có một nhiếp ảnh gia người Nhật. Nhà cầm quyền quân phiệt cững lề lối cữ, đàn áp mạnh tay và ra lịnh thiết quân luật, cấm tụ hợp, cho quân đội, cảnh sát tuần tra trên khắp đường phố; nhưng dường như dân chúng cững không chịu khuất phục trước bạo lực, nên t́nh h́nh Miến Điện ngày nay có vẻ như không thuận lợi cho tập đoàn quân phiệt như những lần trước đây. Trước sự kiện nầy, nhiều cường quốc trên thế giới đă lên tiếng ủng hộ cuộc đấu tranh ôn ḥa đời dân chủ, tự do của người dân Miến Điện và đồng thời lên án chính quyền quân phiệt; tổng thống Hoa Kỳ George.W.Bush mạnh mẻ nhất với biện pháp cấm vận gắt gao hơn, rồi Úc cững đồng t́nh. Hổ trợ công cuộc đấu tranh v́ tự do dân chủ, những người Miến Điện lưu vong đă tổ chức nhiều cuộc biểu t́nh tại các thủ phủ, nơi họ đang cư ngụ và đặc biệt là tại các sứ quán Miến, gây chú ư công luận quốc tế, là việc làm rất cần thiết.

Tuy nhiên, tập đoàn quân phiệt Miến có vẻ như không sợ dân biểu t́nh, ngay cả lực lượng Phật Giáo cùng tham dự với số đông và họ cững coi thường những cường quốc đương đại, kể cả tổ chức Liên Hiệp Quốc, dù những lực lượng dân chủ, tôn giáo tại nước nầy cương quyết đấu tranh đến cùng. Lư do là đàng sau chính quyền Miến c̣n có chỗ dựa vững chắc là Trung Cộng, nên từ hơn 25 năm qua, chính quyền nầy coi thường lịnh cấm vận, phản đối quốc tế và ngay cả tổ chức khu vực Asian áp lực. Có thể nói Trung Cộng ngày nay là" tên sen đầm quốc tế" thời đại đúng nghĩa, như con bạch tuột, tung nhiều chiếc ṿi vào nhiều vùng, làm cho nền an ninh thế giới ngày càng bất ổn; nhất là nh́n vào ngân sách quốc pḥng gia tăng, mức độ phát triển kinh tế gia tốc, tác động vào chính sách ngoại giao với các nước trong khu vực.

 

Nhưng tập đoàn cầm quyền Trung Nam Hải ngày nay tỏ ra xảo huyệt trong" yếu dùng chước, mạnh dùng sức", họ uyển chuyển trong chính sách ngoại giao với các siêu cường quốc như Hoa Kỳ, Âu Châu, dùng miếng mồi quyền lợi quốc gia bịt miệng các nước có nền tự do dân chủ tiêu biểu hàng đầu thế giới, đồng thời t́m cách đâm lén sau lưng bằng những thủ đoạn gian hiểm như: buôn bán vũ khí cho các nước, thế lực thù nghịch với Hoa Kỳ, ngầm khuếch trương buôn bán ma túy, điển h́nh là một số tàu Honsu chở ma túy của Bắc Hàn lén xâm nhập vào bờ biển nước Úc bị bắt trước đây, đó là chiến lược trường kỳ nhằm đánh vào nền tảng của các quốc gia thù địch, làm ung thối mầm non, gây tác hại kinh tế...Bắc Kinh thường có chính sách ủng hộ các nước độc tài đối đầu với Hoa Kỳ, lợi dụng chức vụ thành viên thường trực trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc để phủ quyết những nước vi phạm nhân quyền, gây khó khăn cho tổ chức nầy từ khi có mặt Trung Cộng; đây là sự sai lầm của Hoa Kỳ thời Nixon và Henry Kissinger trong việc vận động cho Trung Cộng vào cơ quan quyền lực nầy. Đó là chính sách tà đạo được nhà cầm quyền Bắc Kinh áp dụng từ sau khi làm bạn với Hoa Kỳ.


Sau khi chiếm được lục địa năm 1949 từ tay chính quyền Trung Hoa Quốc Dân Đảng do thống chế Tưởng Giới Thạch lănh đạo, chủ tịch Mao Trạch Đông chỉ c̣n biết dựa lưng vào Liên Sô, một nước có cùng ư thức hệ, chiến tuyến chống Hoa Kỳ và các nước trong Thế Giới Tự Do. Dù nhờ Nga lúc đầu, nhưng Trung Cộng không bao giờ quên truyền thống bá quyền của tiền nhân họ, nên Mao Trạch Đông có những cuộc chuẩn bị thi đua với Nga, với" ư đồ" là tranh giành quyền lănh đạo, ảnh hưởng trong khối Cộng Sản Quốc Tế. Đó là cái" mâu thuẫn nội tại" như Karl Marx nh́n thấy khi áp dụng vào các nước tư bản phản động, th́ sau nầy được áp dụng ngay vào khối Cộng Sản Quốc Tế, gậy ông đập lưng ông, đưa đến t́nh trạng xung đột triền miên giữa Nga-Tàu, hai nước giàng quân dọc theo biên giới, nhiều lần đánh nhau.

Đảng Cộng Sản Trung Quốc giống như một nhà hàng Tàu, dùng vật liệu của người khác để biến thành thức ăn riêng cho nhà hàng của ḿnh, nên chủ nghĩa Marx khi qua tay chủ nhà hàng Tàu là Mao Trạch Đông th́ biến thành chủ nghĩa Maoist, để đương đầu với chủ nghĩa Leninist va Stalinist của Nga. Trong cuộc chiến tranh lạnh, Trung Cộng tỏ ra yếu thế nên không tranh giành ảnh hưởng với Nga, nước Cộng Sản số một nầy có cả khối Đông Âu trong tay, thu phục đảng Cộng Sản Việt Nam cầm quyền ở miền Bắc, nên Trung Cộng tỏ ra tức giận, phản ứng bằng những biện pháp theo lối" làm ăn nhỏ" theo túi tiền là viện trợ, kích động một số nhóm phiến Cộng ở vài nơi như Thái Lan, Phi Luật Tân, Nepal.... ngầm dùng chước để đối đầu với Nga.


Trung Cộng cũng học thuộc binh thư Tôn Tử" tri bỉ tri kỷ bách chiến bách thắng", lợi dụng nhu cầu chiến lược của Hoa Kỳ để cấu kết, cùng nhau chống Nga, Hoa Kỳ cũng muốn đánh sập cái nôi Cộng Sản Quốc Tế nên cả hai nước đều có cùng một kẻ thù, dù khác quyền lợi, suy tư, đă cùng nhau áp dụng" tương kế tựa kế" đi đến kết quả là cuộc ngoại giao bóng bàn năm 1972, hai nước nối lại bang giao, xă vận, dần dần Trung Cộng mở cửa, học hỏi khoa học kỷ thuật, nhất là từ thời Đặng Tiểu B́nh với 4 hiện đại hóa, tiếp tục có Giang Trạch Dân, Hồ Cầm Đào. Lợi dụng bang giao, giao thương và biết nương theo quyền lợi của Hoa Kỳ, nền kinh tế Trung Cộng phát triển không ngừng, nay Hoa Kỳ thiếu nợ Trung Cộng hơn 1 ngày tỷ Mỹ Kim và tài phiệt Trung Cộng đang tḥ bàn tay lông lá tại nhiều vùng trên thế giới. Nh́n bề ngoài, Trung Cộng luôn tuyên bố bảo vệ ḥa b́nh, ổn định, hợp tác quốc tế....nhưng đó chỉ là kế" thiết trụ khoai hoa", thế giới nên đề cao cảnh giác:" đừng tin những ǵ Trung Cộng nói, hảy nh́n kỷ những ǵ Trung Cộng làm". Trung Cộng miệng nói, cười cười" tếu lư tàng đao" nhưng tay cầm dao bén trực hờ thiến hầu bao thiên hạ với chiêu" thuận thủ thu dương", đầu óc đầy mưu gian kế độc, là thói thường của những kẻ vừa gian vừa ác, miệng lằn lưỡi mối" đánh đánh đàm đám, vừa đàm vừa đánh" như tập đoàn Cộng Sản Việt Nam trong hội đàm Paris từ năm 1968 đến 1973. 


Sau thời gian ẩn nhẩn chờ thời, đế quốc đỏ số một Nga Sô sụp đổ, Trung Cộng thừa biết thế liên kết tạm thời với Hoa Kỳ cũng không thể kéo dài thêm lâu. Nhưng về mặt ngoại giao, Trung Cộng cố tạo cho ḿnh một bộ mặt" đạo đức giả" để che đậy những hành vi đen tối bên trong mà cái" ư đồ" của họ không ngoài mục đích tối hậu là thay thế Hoa Kỳ, làm chủ thế giới cả quân sự lẫn kinh tế trong tương lai. Nên Trung Cộng bước đầu trong việc thục hiện truyền thống bá quyền là dùng sức mạnh quân sự đang lên, kèm theo sức mạnh kinh tế giao thương với hơn 1,4 tỷ người tiêu thụ là thị trường lớn, nhân công rẻ mạt và ít đ́nh công, là nam châm thu hút giới tư bản, đầu tư, giao thương với Trung Cộng; từ đó trở thành cái đ̣n bẩy, tác động vào chính sách ngoại giao, dần dần bao trùm ảnh hưởng như tầm ăn dâu.

Trung Cộng ngang ngược tự ư qui định trị giá đồng Nhân Dân Tín Tệ ( Yan) cao hơn trị giá đích thực để trao đổi và gần đây c̣n lập ra khu kinh tế riêng, chỉ xài đồng tiền Yan nếu muốn buôn bán với họ. Những nước láng giềng dễ trở thành mục tiêu và nạn nhân của con bạch tuột Bắc Kinh, Trung Cộng dùng nhiều thủ đoạn để tạo thế giới bất ổn, điển h́nh là cho tay chân bộ hạ Bắc Hàn, hung hăng dọa chế bom nguyên tử để thăm ḍ phản ứng của các nước Tây Phương, nhất là Nhật Bản, đồng minh thân cận với Hoa Kỳ. Bắc Hàn thử nghiệm hỏa tiển bắn ngang qua Nhật, gây xôn xao và quan ngại cho thế giới. Cuối cùng, v́ áp lực của thế giới, nhất là Hoa Kỳ, khiến Trung Cộng phải khuyên bảo đàn em Bắc Hàn ngồi vài bàn đàm phán và giải giới chương tŕnh hạch nhân; không phải Trung Cộng nhường bộ, nhưng v́ họ chưa đủ sức mạnh về quân sự và nền kinh tế c̣n lệ thuộc quá nhiều vào các nước Tây Phương về mặt đầu tư, thị trường tiêu thụ, nên Trung Cộng đành phải áp dụng" tŕ hoăn kế" để mua thời gian.

Dùng tài chánh để xâm nhập, khuynh đảo các nước nào có giới lănh đạo tham lam như Hun Sen ở xứ Chùa Tháp. Đối với Miến Điện, vị trí chiến lược quan trọng, là cửa ngơ nằm trong vịnh Bengal, cô lập Thái Lan và nhất là với Ấn Độ, một đối thủ đáng ngại cho Trung Cộng trong khu vực. Do đó nhà cầm quyền Trung Nam Hải đă sớm khai thác quyền lợi và bảo đảm quyền lực cho tập đoàn quân phiệt Miến suốt hơn ¼ thế kỷ, từ đó nhà cầm quyền quân phiệt nầy không ngán bất cứ cuộc cấm vận kinh tế nào của Hoa Kỳ và các nước Âu Châu, Úc....Mặt khác Trung Cộng là đồng minh vững chắc, sẵn sàng phủ quyết mọi quyết định đem quân sang giữ ǵn ḥa b́nh trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc nếu nơi nầy xảy ra cuộc tắm máu như Darfur, Đông Timor... hay những vùng tranh chấp có nhiều người chết. Tức là tập đoàn quân phiệt Miến không sợ bất cứ thế lực nào của các nước Tây Phương, v́ có Trung Cộng bảo kê sau lưng, nên họ thẳng tay đàn áp những cuộc đứng dậy đ̣i dân chủ từ nhiều năm qua. Một điều may mắn cho dân Miến Điện là dù chính quyền quân phiệt độc tài, nhưng họ vẫn c̣n dành cho dân ít nhiều quyền tự do tín ngưỡng, nên các nhà sư Phật Giáo mới có mặt và nổi bật trong các cuộc biểu t́nh nầy.


Việt Nam vốn là một cựu chư hầu của Trung Cộng trong cuộc chiến tranh lạnh, v́ thế lực của Nga Sô áp đảo nên Trung Cộng nhiều phen ngậm bồ ḥn làm ngọt khi bị đàn em Việt Nam chơi xỏ, điển h́nh là trận Điện Biên Phủ, Trung Cộng đưa cố vấn sang chỉ đạo hành quân tác chiến, đổ tiền vào và cố gây ảnh hưởng để đàn em Việt Nam nhập vào phe cánh. Thế mà sau khi thắng trận, Hồ Chí Minh phớt lờ, thân Nga hơn thân Tàu, thái độ hàng hai này không làm cho Nga lẫn Tày hài ḷng. Nhưng v́ nhu cầu bành trướng thế lực của khối Cộng Sản Quốc Tế mà hai nước lớn nầy đổ viện trợ cho Cộng Sản Việt Nam trong suốt thời kỳ chiến tranh từ 1954 đến 1975. Thời kỳ cực thịnh của khối Cộng Sản là sau ngày 30-4-1975 đến 1991, Liên Sô tưởng đâu" cờ đỏ phất phới trên toàn cầu" như ước mơ của Lenin ngày nào sau cuộc cách mạng tháng 10 năm 1917, Nga xua quân xâm lăng A Phú Hăn và tiểu bá Việt Nam lâm le đụng tới đàn em Pol Pot ở Miên của Trung Cộng, nên mới xảy ra cuộc chiến biên giới 1979, mà Trung Cộng cho là" dạy cho Việt Nam một bài học". Năm 1991, Nga Sô sụp đổ, khối Cộng Sản hùng mạnh Đông Âu tan rả, Cộng Sản Việt Nam như chó bị chết chủ, bơ vơ một thời gian và cuối cùng sa vào tay của gă chủ nhà hàng Tàu, có món thịt chó trong thực đơn, thật là nguy hiểm.

Do đó Việt Nam bị lép vế dần, v́ quyền lợi của nhóm nhỏ đảng Cộng Sản mà nước Việt Nam bị Trung Cộng vớt đẹp hàng ngàn cây số vuông vùng biên giới Hoa-Việt, trong đó có di tích lịch sư Ải Nam Quan, Bản Giốc...hải đảo cũng bị mất dần bởi các cuộc đàm phán song phương và vùng lănh hải nhiều dầu khí, hải sản cũng bị thu hẹp bằng những" hiệp ước hữu nghị và hợp tác kinh tế" khiến ngư dân đánh cá chỉ ra khơi như thường lệ mà vẫn bị hải quân Trung Cộng bắn giết, bắt về Tàu và c̣n vu khống là vi phạm lănh hải, cướp biển. Đây là cái nhục của dân tộc, v́ nhà nước và đảng Cộng Sản Việt Nam tỏ ra quá nhu nhược với ngoại bang nhưng đối xử tàn ác với nhân dân, là lũ cầm quyền" thượng đội hạ đạp". Cái t́nh" hữu nghị môi hở răng lạnh" kiểu nầy không thể bền vững, nên Việt Nam mới t́m nơi khác dựa lưng, thế lực lớn là Hoa Kỳ, nhưng Cộng Sản th́ phi nhân, là tập đoàn ăn cướp th́ làm sao phù hợp với truyền thống dân chủ các nước Âu Mỹ.

Do đó, vị thế ngày nay của Việt Nam rất bấp bên, ảnh hưởng Trung Cộng không mạnh bằng Miến Điện; lại mở cửa từ 1986, đến nay nước Cộng Sản nầy bị tác động kinh tế thị trường, dần dần đẩy lùi cái bóng ma nghèo đói, dă man của xă hội chủ nghĩa; nhất là vật tổ Hồ Chí Minh trở thành tên hề của nhân dân với những chuyện cười tếu lâm được phổ biến rộng rải trong dân chúng về cuộc đời của" bác Hồ vĩ đại", làm vô hiệu hóa biết bao cuộc học tập cố gắng đánh bóng tên quốc tặc qua cái gọi là" tư tưởng của chủ tịch Hồ Chí Minh". Người dân Việt Nam cũng như Miến Điện, đều khao khát tự do, dân chủ, muốn giải thể chế độ độc tài càng sớm càng tốt, thay bằng thể chế chính trị đa nguyên để đưa đất nước đến thịnh vượng, hội nhập vào sinh hoạt quốc tế. Tuy nhiên nước Việt Nam bất hạnh hơn Miến Điện là tôn giáo bị trù dập, khuynh đảo từ nhiều thập niên qua, nên trong tương lai, những cuộc biểu t́nh rần rộ như Miến Điện xảy ra ở Việt Nam chắc là giảm đi thành phần sư, linh mục, mục sư...là điều dễ hiểu, v́ đảng Cộng Sản dùng quyền lợi để thu phục một số tu sĩ của các tôn giáo, biến những bậc CHÂN TU thành CHÁN TU và LINH MỤC thành LINH MỌP, là những tu sĩ bị quỷ ám nên không thể thấy được ánh hào quang đức Phật, Thiên Chúa; họ chỉ nh́n thấy vật chất trước mắt mà quên cơi đời là cơi tạm, nhà nước độc tài Cộng Sản cũng không bao giờ" đời đời bền vững" như Niết Bàn hay Nước Chúa.


Việt Nam có thuận lợi hơn Miến Điện là tập đoàn Cộng Sản Hà Nội suy yếu về mặt tổ chức, khi trong nội bộ có phe cánh tranh giành nhau: phe bảo thủ theo Trung Cộng, phe cải cách theo Tây phương và phe lưng chừng" ù ù khạc khạc" nắng bề nào che bề nấy, là thế lực chiếm khá nhiều trong đảng, có khả năng trở thành thế lực" đón gió trở cờ" nằm ngay trong nội bộ đảng. Ngày nay dân chúng Việt Nam không ngán chính quyền như dân Miến Điện, ḷng tin vào đảng là con số không, đảng gây nhiều ân oán với ngay cả trong hàng ngũ đảng viên Công Sản, nên dân oan khiếu kiện có nhiều gia đ́nh từng đóng góp công sức cho đảng từ hai cuộc chiến vừa qua. Khi cuộc biến động xảy ra, chắc chắn là khó tránh khỏi, Cộng Sản Việt Nam sẽ gặp nhiều khó khăn hơn, v́ họ không có chỗ dựa vững chắc như Miến Điện hiện nay. Mặt khác Việt Nam sống c̣n nhờ vào các nước cấp viện, đa số là các nước tự do, trong đó có Hoa Kỳ; ngoài ra có món tiền của người Việt hải ngoại gởi về, đầu tư ngoại quốc....

Miến Điện không sợ bị cấm vận, v́ sau lưng vẫn c̣n Trung Cộng đỡ đầu, giao thương và phủ quyết ở Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc; c̣n Việt Nam chỉ cần bị cấm vận trong thời gian ngắn thôi, cũng đủ làm kiệt quệ nền kinh tế quốc gia như" con cua ốp" và đương nhiên phải sụp đổ từ trong nội bộ; chính đảng viên Cộng Sản hạ tầng, trung cấp bị nhiều thiệt hại khi tiền tệ mất giá, kinh tế khủng hoảng; thêm vào đó tác động gia đ́nh, thân nhân từ khối quần chúng hơn 80 triệu người làm họ thay đổi suy tư v́ quyền lợi và sự sống c̣n, an toàn bản thân. Những người theo Cộng Sản cấp sơ sở là thành phần đón gió dễ dàng, họ sẽ tham gia vào cuộc biến động để được nhân dân khoan hồng, đoái công chuộc tội; tức là cuộc biến động trong tương lai tại Việt Nam có khác hơn Miến Điện, với sự tham gia đông đảo của dân chúng bất măn, nạn nhân của chế độ; dù thành phần tôn giáo cũng có thể bị hạn chế v́ bị thuần hóa biến thành tôn giáo quốc doanh. Cộng Sản Việt Nam không thể bưng ít, ngay cả chuyện linh mục Nguyễn Văn Lư bị bịt miệng, hay chuyện sập cầu Cần Thơ mới đây cũng trở thành một h́nh ảnh quốc tế, do đó khi biến động xảy ra, có bắn giết chết người, th́ nhà nước Cộng Sản rất khó dấu dím con số nạn nhân, là bất lợi lớn cho bạo quyền. Không cần phải có nghị quyết của hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc để giải quyết biến động tại Việt Nam trong tương lai, nhưng nếu nơi nầy t́nh trạng đổ máu xảy ra, th́ Hoa Kỳ và các nước tự do phản ứng, cấm vận kinh tế, phong tỏa tài chánh...cũng đủ làm tan rả chế độ Cộng Sản ở Bắc Bộ Phủ; đó là lư do các cơ quan truyền thông quốc doanh tại Việt Nam không đưa tin tức nhiều về cuộc biến động ở Miến Điện, nhưng đảng Cộng Sản không thể bưng bít măi.


Ngày nay các nước độc tài, Cộng Sản đang cố vùng vẫy, liên kết với nhau thành trục ma quỷ như phe Trục Đức-Ư-Nhật thời đệ nhị thế chiến hay Khối Cộng Sản Quốc Tế trong chiến tranh lạnh. Thế giới ngày nay, ngoài các tổ chức khủng bố dấu mặt, chỉ c̣n Trung Cộng là thế lực ma quái lớn nhất, mặt nổi c̣n sót lại. Tập đoàn Trung Nam Hải cố gắng áp dụng mọi thủ đoạn từ kinh doanh bất chánh của bọn gian thương với hàng giả, hàng nhái... đến phát triển quân sự để răng đe những nước nhỏ trong khu vực, vói những cánh tay dài sang vài nước, mà đồng minh thân cận trong khu vực Á Châu là Miến Điện. Cuộc biến động ở Miến Điện đang ở thời kỳ bộc phát, hứa hẹn sẽ có nhiều diễn biến phức tạp khác, nhưng ít ra cũng là bài học cho nhân dân Việt Nam trong công cuộc đấu tranh giành tự do, dân chủ, quyền sống. Do dó chủ tịch nhà nước Nguyễn Minh Triết bóng gió e ngại cuộc đứng dậy của nhân dân Việt Nam, một mối lo ngại lớn, ám ảnh ngày đêm giới cầm quyền Cộng Sản tại Việt Nam, là bóng ma diễn biến ḥa b́nh đang xuất hiện tại Miến Điện.

Trên Đường Công Tác
Trần Nhị Hà

 

Tôi được chỉ định tháp tùng Đ̣an Công Tác Trung Ương của LLQDVN để viết tin sinh họat cho bản tin thứ 8. Chưa từng được giao phó làm thư kư, và chưa từng được viết lách, một công việc mà tôi không bao giờ dám nghĩ đến. Thế mà được Hoàng Giang Thanh "ra lệnh", tôi đành phải thi hành trước và khiếu nại sau vậy; vả lại là thành viên của Lực Lượng, cán bộ phải thích nghi với mọi ḥan cảnh, có óc sáng tạo và chu toàn nhiệm vụ. Tôi hăng say lên đường.

 

Trực chỉ San Diego 

Đón phái đ̣an tại phi trường Los trực chỉ phía Nam, nhưng là ngày làm việc nên chiếc xe phải khó khăn lắm mới thóat được xa lộ 405. Khi đến xa lộ 5 th́ chạy thỏai mái hơn, chúng tôi quyết định sẽ đi ăn sáng ở thành phố nóng nực này. Trên xe chúng tôi có 3 người, và dù tôi đă gần 50, nhưng hôm nay tôi cảm thấy ḿnh thật trẻ trung v́ chiến hữu Lâm cho biết là chiến hữu sắp mừng sinh nhật thứ 86, c̣n chiến hữu Hải th́ đă ng̣ai lục tuần.

 

Gần đến đia điểm, chiến hữu Lâm ôn lại chương tŕnh sinh họat ngày hôm nay, nhất là buổi gặp gỡ một nhân vật được gọi là anh Năm mà tôi cho là kỳ lạ v́ theo chiến hữu Lâm th́ ông này là một con "hùm xám" thời kỳ mùa hè Đỏ Lửa năm 1972, người sát cánh cùng Tướng Ngô Quang Trưởng trong trận chiếm lại cổ thành Quảng Trị. Anh Năm cững từng làm việc dưới quyền chiến hữu Nguyễn Duy Hinh khi Tướng Hinh về Quân Đoàn I,  sau đó làm tư lệnh Sư Đ̣an 3 Bộ Binh.

Được biết anh Năm đă ng̣ai 70 và cững là bạn đồng liêu với cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy (hai người cùng làm việc ở thư viện), sau đó anh đă tham gia kháng chiến chống Pháp nhưng sau vụ ám sát ông Tạ Thu Thâu ở Sàig̣n, anh Năm đă nh́n thấy dă tâm của con người CS, và nhất tâm từ bỏ CS qua chiêu bài kháng chiến để trở về hàng ngữ quốc gia.

Từ đó Anh Năm đă dành cuộc đời thanh niên cho quê hương, gia nhập QĐVN/CH đă từng tu nghiệp Pháp và Hoa Kỳ, tốt nghiệp Cao Đẳng Quốc Pḥng, Năm 1975 đă quyết định ở lại VN, về miền Nam Sinh Họat trong làng Ḥa Hảo và bị bắt năm 1978, sau nhiều năm bị biệt giam, nhưng lạ lùng đă được thả v́ bệnh quá nặng, nhưng Anh Năm đă khỏi bệnh và đến Hoa Kỳ vào năm 1993.

 

Nhà Anh Năm nằm dưới chân đồi của một quả núi trơ trụi v́ nắng hè và nơi đây cát nhiều hơn đất, tuy có nhiều lùm cây nhân tạo do sự vun trong sau khi cất nhà, nhưng vẫn không làm giảm đi cái cảnh khô cằn sỏi đá, Anh Năm it khi về trung tâm Tỵ Nạn Cali, họa hoằn anh chỉ lái xe đến buổi chiều khi có công chuyện, nhưng khuya anh lại rong ruổi trở về nơi "tu tập" của anh.  Anh Năm vẫn liên lạc với thế giới bên ng̣ai bằng điện thọai, Email và máy Fax.

 

Qua sự trao đổi giữa ba người, tôi thấy ḿnh quá non nớt trong chiến trường mới này, hay nói đúng hơn, những ǵ tôi biết kể từ khi vào LLQDVN th́ hôm nay có cơ hội để thông suốt nhiều hơn, học hỏi đựơc nhiều hơn và thấy những đóng góp cá nhân tôi từ trước đến nay mà tôi thường tự hào, th́ bây giờ nghĩ lại thấy ngượng ngùng. Sau nhiều giờ bàn thảo Anh Năm đă bắt tay chiến hữu Hải và cảm ơn chiến hữu Lâm đă tạo cơ hội cho hai người gặp nhau. Chúng tôi đă chia tay nhau ở một quán cơm Việt Nam trong phố.  Bữa cơm trưa muộn màng của một ông chủ quán qúa trẻ chưa đầy 40, và là người mang ơn của anh Năm.

 

Trên đường trở về Little Saig̣n, Chiến hữu Hải dành lái xe, tôi ngồi nh́n ngắm quang cảnh hai bên, thấy ḷng lâng lâng nhớ về quê mẹ. Tôi rời Việt Nam khi chưa đầy 20 tuổi, cái tuổi đủ khôn để nhận thấy đâu là lẽ phải và thế nào là sự thật. Bố mẹ tôi đă may mắn đưa chúng tôi đến bờ tự do. Nhờ sự học hỏi ở trường và chung sống với cộng đồng người Việt, tôi cảm thông về nỗi băn khoăn của thế hệ trước, nhất là của các bác các chú H.O. Tôi hiểu những nỗi ưu tư và ước nguyện nhỏ nhoi của họ: Muốn nh́n thấy một quê hương thật sự thanh b́nh, tự do và dân chúng no đủ. 
 

Trở về Thủ Đô Tỵ Nạn
Chiến hữu Quang và chiến hữu Hải tiếp tục công tác trong ngày kế cận. Hai người đă đến gặp chiến hữu Nguyễn Tường Bách Chủ Tịch Hội Đồng Cố Vấn Trung Ương.  Dù có những bận rộn khác, nhưng chiến hữu Bách đă dành cả một buổi sáng để tiếp đón và trao đổi với các chiến hữu thuộc phái đoàn công tác Trung Ương.

Chiến hữu Hải tường tŕnh những công tác trong thời gian vừa qua, rút tỉa ưu khuyết điểm và ghi nhận những đề nghị về phương thức đấu tranh sắp đến. Tôi ngồi chăm chú theo dơi và thầm cảm ơn chiến hữu Hoàng Giang Thanh đă cho tôi cơ hội để tham dự những buổi họp quư giá này, để nâng cao tầm hiểu biết cững như được biết thêm về những công tác mà LLQDVN đă thực hiện.

Chiến hữu cố vấn Bách luôn nhắn nhủ là "cố gắng lấy tâm sức ra làm việc"  và "thành quả phải là của chung của toàn thể Dân Tộc, nói ít và thi hành công tác đứng đắn để mang lại phúc lợi chung".

Tôi đă từng gặp nhà chí sĩ lăo thành Nguyễn Tường Bách, đă được ngồi chung trong pḥng họp nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên được hội ngộ trực tiếp và được nghe những lời tâm sự của một bậc trưởng thượng, với giọng nói nhỏ nhẹ, ôn tồn nhưng nh́n khuôn mặt quắc thước và ánh mắt sáng ngời, tôi cảm nhận được bao nhiêu tâm huyết của chiến hữu đối với quê hương. Thời gian trôi qua thật nhanh, thoáng một cái, chúng tôi đă phải từ giă chiến hữu Bách để tiếp tục công tác kế tiếp.

Thời tiết Cali bỗng nhiên thay đổi đột ngột, cái nóng từ Las Vegas dội về hơn 100 độ F, làm cho dân Cali cững như khách từ phương xa tới thêm ngột ngạt, nhất là trạm ngừng kế tiếp để gặp vị Chủ Tịch Hội Đồng Tư Vấn Trung Ương, chiến hữu Xuân Lang. Một người đàn anh khả kính (theo lời Chiến hữu Hải), chiến hữu Lang là người từng đấu tranh chống Pháp và Cộng Sản từ thời  có đảng trưởng Đại Việt Quốc Dân Đảng,  kiêm sáng lập viên Trương Tử Anh. Cho đến bây giờ chiến hữu Lang vẫn kiên tŕ đấu tranh qua những thăng trầm của dân tộc, và những xáo trộn chuyển ḿnh từ Đại Việt Cách Mạng Đảng. Sau này có thêm Đảng Tân Đại Việt, chiến hữu vẫn tiếp tục con đường của cố đảng trưởng, giữ vững Đại Việt Quốc Dân Đảng.

Buổi họp bỏ túi với chiến hữu Xuân Lang đă diễn ra ng̣ai sự suy nghĩ của tôi. Cứ nghe đến danh từ Tư Vấn, tôi nghĩ không khí buổi họp sẽ thật gây cấn, nhưng không, đây là buổi gọp ḥan ṭan cởi mở của những người một ḷng v́ quê hương. Chiến hữu Xuân Lang đă tích cực đóng góp ư kiến sau khi nghe chiến hữu Hải và Quang thay phiên nhau tŕnh bầy về những trở ngai đă qua và công tác sắp thực hiện, nhất là phần quốc nội. Ba chiến hữu đă không ngừng tranh luận để kiện ṭan công tác. Cảm động nhất là câu nói của một người đàn anh đáng qúy "nếu tôi c̣n xỏ chân vào được đôi giầy, tôi sẽ cùng qúy chiến hữu tiến bước." Và những lời nhắn nhủ chân t́nh "luôn luôn đi đúng con đường Dân tộc, dù có chúng tôi ở bên cạnh hay không". Tôi ngậm ngùi nh́n được đàn anh đấng bậc cha chú khi bắt tay thật chặt để lên đường trong công tác kế tiếp.
 

Công tác với cơ sở Nam California

Sau khi thăm viếng và trao đổi  phương thức đấu tranh với các đảng phái, tổ chức đấu tranh và Cộng Đồng Việt Nam tại đây, ngày cuối tuần 1/9/2007 phái đoàn đă đến sinh hoạt cùng các chiến hữu tại cơ sở Nam Cali.
 
Phái đoàn của LLQDVN và bà Kathleen Hollingsworth, District Director trong một buổi gặp gỡ tại văn pḥng Dân Biểu Dana Rohrabacher.

Buổi họp đă diễn ra trong tầm mức thu hẹp của nội bộ nhưng cững không kém phần trang nghiêm. Phái đoàn từ xa về gồm có chiến hữu Lê Hiển Quốc (Washington DC), chiến hữu Long Quân từ Seattle, chiến hữu Phạm Hanh từ Greensboro, NC., chiến hữu Hải từ miền đông. Trong hai ngày sinh hoat học tập về đường lối và chủ trương của LLQDVN trong t́nh thế mới, và phương thức yểm trợ thiết thực cho những nhà đấu tranh dân chủ trong nước để quyết tâm cùng toàn dân vùng lên đ̣i quyền làm người, quyền được tụ do cho dân tộc. Mọi người đă hăng hái chấp hành các công tác được giao phó trong giai đoạn tới. Cơ sở Nam Cali cững đă tŕnh bầy những thành quả đă  đạt được, như việc tiếp xúc, cảm ơn những vị dân cử Liên Bang tại Nam Cali đă tích cực yểm trợ chúng ta trong thời gian vừa qua.


Mạn đàm với thân hữu truyền thông
Đáp lời mời của LLQDVN, bà Minh Đức Hoài Trinh (Văn Bút Quốc Tế), nhà báo Vi Anh (Việt Báo, SBTN), Bà Kiều Mỹ Duyên (SBTN), Ông Bà Đỗ Tiến Đức (báo Thời Luận), nhà văn nữ Nguyễn Thụy Minh Ngữ (báo Tiểu Thuyết), bà Hoàng Vân (báo điện tử Ánh Dương), đă đến dùng bữa cơm tối và trao đổi những phương thức đấu tranh với các chiến hữu LLQDVN, tại một nhà hàng Việt Nam ở Anaheim. Chiến hữu Nguyễn Quang đă thay mặt ban tổ chức cám ơn sự hiện diện đông đảo của những nhà báo, nhà văn, nhà thơ đă có ḷng đến với LLQDVN và nhận trách nhiệm chung để yểm trợ quê nhà. Chiến hữu Quang cững không quên cám ơn vị ân nhân chủ nhà hàng đă khoản đăi bữa cơm thân hữu để LLQDVN có cơ hội gặp gỡ này. Chiến hữu Hải cững chia sẻ những quan tâm và đóng góp của thân hữu. Buổi cơm thân hữu đă kết thúc lúc 11 giờ đêm cùng ngày.

Gặp gỡ Tướng Singlaub 

V́ quen công việc nên tôi được ch/h Hải đề nghị tiếp tục công tác, theo chân phái đ̣an về lại Hoa Thịnh Đốn. LLQDVN đặt văn pḥng liên lạc chính tại đây, và ch/h Nguyễn Duy Hinh là người đại diện Hội Đồng Chỉ Đạo cư ngụ trong vùng.

Ngoài việc sinh hoạt cùng cơ sở địa phương, thân hào nhân sĩ, chúng tôi được Tướng Singlaub mời tham dự một dạ tiệc. Trước đó chúng tôi đă được tiếp xúc riêng, ch/h Hải đă chu đáo, dặn ḍ những điều tôi nên tŕnh bầy và nêu những câu hỏi cần thiết. Tuy nhiên là một "lính mới" trong nghề tôi đă  lắng nghe nhiều hơn là góp ư, các chiến hữu của LLQDVN với nhiều kinh nghiệm đă hoàn tất công tác trong một thời gian ngắn ngủi.

Vài nét sơ lược về tướng Singlaub


Tướng Singlaub là người hùng của dân chúng Đại Hàn thời Tổng Thống Jimmy Carter. Vị tổng thống ôn ḥa này đă quyết định rút quân khỏi Nam Hàn, sau khi thấy vùng Đông Dương Việt - Miên - Lào đă thất thủ vào tay Cộng Sản năm 1975. Nhưng thấy được tổng quát sự an ninh cuả thế giới, tướng Singlaub đă lên tiếng phản đối và cho rằng rút quân đội Hoa Kỳ ra khỏi Nam Hàn là một quyết định sai, ông bị triệu hồi về Mỹ. Đơn xin từ chức của ông được chấp nhận. Nhưng sau đó chính tổng thống Carter đă nh́n nhận sự sai lầm này và phục hồi trách vụ ông qua một chức dân sự. Ông c̣n là cha đẻ của một tổ chức chống cộng ở Nicaragua, đă viện trợ quân sự cho kháng chiến quân ở đây và A Phú Hăn. Sau này ông thành lập Liên Minh Thế Giới Chống Cộng và đă yểm trợ cho Dân chủ cho VN từ thập niên 80 cho đến nay.
 
Ch/h Hà Văn Hải và Tướng Kang Dae Young-Embassy of the Republic of Korea

Cuộc mạn đàm với Tướng Singlaub đi quanh trọng điểm t́m thế quốc tế vận để  áp lực CS và yểm trợ cho tự do dân chủ trong vùng Đông Nam Châu Á. Là một vị Tướng hồi hưu, với cả một tấm ḷng với nạn nhân Cộng Sản, nhất là dân tộc Việt Nam, h́nh như ông đă gắn liền cuộc đời ḿnh với những quốc gia đang bị CS chiếm, ông muốn được nh́n thấy Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba  và những quốc gia đang bị cai trị bởi những nhà độc tài được sống trong tự do, thanh b́nh và no ấm.

Biểu t́nh tại New York

Khoảng hơn 4 giờ đồng hồ trên xe buưt từ Hoa Thịnh Đốn đến Nữu Ước, với giá xe đ̣ là $ 20.00 chúng tôi đă lật đật lên đường từ 6 giờ sáng để có thể đến Nữu Ước khoảng trưa, tại đây, một số ch/h địa phương đă chờ sẵn ở bến xe và chia những phần cơm hộp trước khi chúng tôi về khách sạn Carter.  Đây là công tác mà LLQDVN đặt trọng tâm, âm thầm đóng góp với khả năng để hoàn tất nhiệm vụ mà ban tổ chức đă tận tâm thực hiện nhằm dậy dỗ CSVN một bài học làm người của những người từ rừng rú trở về, những tội đồ dân tộc buôn dân bán nước, dâng đất nhượng biển để thỏa măn mộng bá vương.

LLQDVN đă tham du buổi họp thân hữu giữa các cộng đồng và những tổ chức đấu tranh trong buổi họp quan trọng tại thành phố New York với sự góp mặt của các tu sĩ Phật Giáo, Cao Đài, Ḥa Hảo để cùng nói lên sự quyết tâm của nhưng người Việt hải ngoại với đồng bào trong nước, niềm đau mất tự do là của chung dân tộc.

Hai buổi biểu t́nh quan trọng là ngay khai mạc phiên họp thứ 62 của các Nguyên Thủ quốc gia và Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, cuộc biểu t́nh này có tính cách quan trọng v́ những người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản muốn cho thế giới biết đến những sự vi phạm trắng trợn của nhà cầm quyền CSVN; nói lên nỗi uất hận của những nhà đấu tranh dân chủ trong nước và nói lên, sự xâm phạm tôn giáo và bức tử những nhà tu chân chính. Đây không phải chống Cộng Sản  Nguyễn Tấn Dững, tội phạm chiến tranh của năm Mậu Thân 1968, mà phản đối những nhà độc tài CSVN, bóp chết báo chí, không để những cành hoa dân chủ nở rộ mà luôn áp đặt lên đầu lên cổ dân Việt bằng khủng bố và áp bức, ngay cả những người dân đen, tận cùng của xă hội, đem quân đội đến trấn áp những người dân cực khổ, hai bàn tay không vữ khí cướp đi ruộng vườn tại sản của họ. Thêm vào đó ngày thứ ba, 24/9/07 là ngày trọng điểm của BTC khi vị Nguyên Thủ Hoa Kỳ đọc diễn văn.

Xin một lời cám ơn cho BTC, và ông Nguyễn Văn Tánh, cộng đồng New York đă vất vả trong những ngày tháng vừa qua. Xin nguong phục ông bà Trần Đ́nh Trường chủ khách sạn Carter vẫn hùng vĩ trong BTC .

Trên đường về lại Cali, tôi bồi hồi xúc động, v́ neo người các ch/h của LLQDVN đă thay phiên nhau ở  lại Nữu Ước cùng đồng hương đấu tranh chung cho dân tộc. Ch/h Hải phụ trách 3 ngày đầu, sau đó là ch/h Hinh va cuối cùng là ch/h Quốc. Những khuôn mặt quen thuộc trẻ từ Cali như Nguyễn Áng, Nguyen Phụng (Kathie) đă làm cuộc biểu t́nh them khởi sắc v́ lớp tuổi này đă làm các kư giả ngọai quốc chú ư.
Cộng Sản Việt Nam có thực ḷng muốn hoàn lương?
Long Quân
 

Trong thời cực thịnh cuả Cộng Sản đệ tam quốc tế th́ riêng tập đoàn CSVN có rất nhiều "thói tật" xấu xa hơn tất cả các chế độ MácXít khác xuất hiện cùng thời với họ trên mặt điạ cầu. Những "thói tật" đó là: Nô lệ quan thầy Sô Viết một cách  quá hèn hạ, hợm hĩnh kiêu căng một cách quá tiểu nhân, cư xử với bạn bè quá bất nghiă, tin vào chủ nghiă Mác Xít một cách quá mù quáng, củng cố quyền hành một cách quá tàn bạo. Nghiă là trên bất cứ phương diện nào, tập đoàn CSVN cững muốn chứng tỏ ḿnh thuộc hạng "xuất sắc" cả.

Nếu chẳng may mà chủ nghiă Mác Xít lại được vĩnh viễn chứng minh là "lẽ sống lư tưởng" cuả con người, th́ giờ đây chắc chắn không c̣n ai - ngay cả liên bang Sô Viết - dám đứng ra tranh giành cái điạ vị "Giáo điều chính thống" với bọn Việt Gian CSVN dám tự xưng ḿnh là "đỉnh cao trí tuệ loài người"! Rủi thay,chủ nghiă Mác Xít nhất đán hoá thành một mớ giấy lộn. Thành tŕ Sô Viết nhất đán đổ nhào như một căn nhà cất bằng bùn non. Hai biến cố bất thường này chính là hai cơn "điạ chấn chính trị" mà tập đoàn CSVN không bao giờ tưởng tượng ra được trong trí óc, khi họ nhắm mắt theo đuổi giấc mộng bá chủ một vùng Á Châu với cái thân phận thấp hèn và bé bỏng chỉ bằng một con "châu chấu" nhỏ dưới mắt thiên hạ.

Cơn điạ chấn đó tuy làm rung chuyển toàn thể khối Cộng Sản đệ tam quốc tế, nhưng với tầm mức giáo điều vừa phải xưa nay, một số các chế độ CS Đông Âu tự thấy ḿnh hăy c̣n kịp gượng dậy để chuyển hoá theo trào lưu, mà không đến nỗi bị người dân trong nước trừng phạt cách này hay cách khác.

Hăy lấy trường hợp Ba Lan ra làm thí dụ. Khi viên Tướng Jaruzelski bị Mạc tư Khoa ép buộc đứng ra cầm đầu đảng CS Ba Lan để đối phó với tổ chức chống cộng "Nghiệp Đoàn Đoàn Kết", th́ với tư cách một lănh tụ đảng cuối cùng, Jaruzelski chỉ thi hành nhiệm vụ cuả ḿnh một cách chừng mực, vừa đủ để khỏi bị Mạc Tư Khoa nghi ngờ thanh toán. Và cững vừa đủ để lỡ có biến cố nào bất thường th́ cá nhân ông ta vẫn c̣n có đất dung thân. 


Quả nhiên, sau khi “Nghiệp Đoàn Đoàn Kết” Ba Lan nắm được chính quyền, họ sẳn ḷng tha thứ mọi việc xảy ra trong quá khứ, không hề nhắc nhở - tốt hay xấu - tới Jaruzelski một tiếng nào. Nhờ vậy mà viên tướng CS kia vẫn được sống sót b́nh yên giữa ḷng dân tộc Ba Lan. Chỉ riêng có tập đoàn CSVN là thấy choáng váng rụng rời hơn tất cả, v́ họ tự biết họ đă quá lỡ bước trên đường Xả Hội Chủ Nghiă, lỡ gây ra quá nhiều tội ác, lỡ hợm hĩnh đứng một ḿnh trên “đỉnh cao trí tuệ”, nên không c̣n đường tháo lui êm thấm nữa! Nên xoá bỏ điều 4 trong hiến pháp CSVN là tự sát, như lời Nguyễn Minh Triết xác nhận vậy.

Người ta bắt gặp quả tang sự lúng túng, sự quay cuồng điên đảo cuả CSVN từ ngay sau cơn điạ chấn kể trên, nó làm tan biến ngọn “Thái Sơn” bên phía trời Âu, nó chôn vùi cả luôn những “cụm rừng” nho nhỏ, mà ṛng ră mấy chục năm qua, CSVN vẫn luôn t́m được bóng mát những khi tối lửa tắt đèn. Người ta thấy tội nghiệp cho CSVN khi họ phải muối mặt quay về phương Bắc cầu xin sự tha thứ cuả “bọn xét lại Trung Cộng”! Người ta càng thấy nhục nhă chua cay hơn cho CSVN khi họ phải xoay chiều 180 độ, cúi đầu van lạy “Đế Quốc Mỹ” để may ra có thể sống sót qua cơn giông tố hăi hùng! Đó là thái độ, là hạnh kiểm, là tư cách cuả kẻ “nhổ ra rồi lại liếm” cuả kẻ hơn một lần cư xử với bạn bè tới mức cạn tàu ráo máng, không tiên liệu nổi cái ngày đen tối phải rủ nhau quỳ gối tung hô: “Bẩm Ngài, con đây”!

Nói tóm lại, toàn thể thế giới cảm thấy tập đoàn CSVN thoáng chốc rơi vào cảnh ngộ trớ trêu cuả một “gái ăn sương” đă hết thời son trẻ, đang lâm bệnh nặng, và đang có ư muốn hoàn lương với hy vọng sống nốt cuộc đời xấu xa nhơ nhuốc. Nếu quả thật người “con gái tội lỗi” kia muốn cải tà qui chánh, th́ công việc trước tiên mà nàng ta phải làm để xóm giềng tha thứ là: Hăy chấm dứt ngay cái thói điếm đàng cố hữu. Hăy vứt bỏ ngay cái tṛ quen thuộc ”đưa người cửa trước, rước người cửa sau”. Và quan trọng hơn hết, hăy thủ tiêu tức khắc bức tượng “thần bạch mi” treo nơi pḥng khách!

Tập đoàn CSVN, nếu muốn được xă hội tha thứ và dung nạp, ắt cũng phải bắt chước người “con gái ăn sương” kia mà làm ngay những công việc tương tự như trên, những công việc khả dĩ chứng minh một phần nào tấm ḷng thành thật muốn “hoàn lương” cuả họ. Nói trắng ra, là những công việc ít nhất th́ cũng phải có tính cách h́nh thức vật chất bề ngoài, nhằm tẩy xoá đi một vài dấu vết tội lỗi cuả chế độ, trước khi nói tới các sửa đổi khác vế mặt tinh thần.

Nhưng thực tế cho thấy tập đoàn CSVN đă mang nghiệp chướng Xă hội Chủ Nghiă quá nặng nề. Họ không tài nào dứt bỏ được các thói hư tật xấu vốn đă ăn sâu tận cốt tuỷ cả một tập đoàn thống trị qua 62 năm tàn hại quê hương - tính từ 1945. Họ vẫn tính nào tật ấy, vẫn muốn ǵn giữ và phô trương tấm thân ghẻ lở bệnh hoạn truớc mặt mọi người. Vẫn mê say mùi son phấn nghề nghiệp cũ. Vẫn luyến tiếc và mơ tưởng thời vàng son với công việc lừa gạt quyến rũ thiên hạ bằng những thủ đoạn bất lương.

Tập đoàn CSVN đă lúng túng quay cuồng giữa những mâu thuẫn chiến lược suốt những năm gần đây, khiến nhân dân Việt nam dễ dàng nhận thấy họ không thực ḷng muốn ly khai dĩ văng chút nào cả. Một đàng th́ nhóm lănh tụ đảng liên tiếp thay bực đổi ngôi, tung ra chiêu bài “đổi mới”, mở chiến dịch tuyên truyền rầm rộ, kêu xin sự tha thứ cuả mọi người qua các luận điệu ḥa hợp hoà giải, xóa bỏ hận thù... Nhưng đằng khác, cũng vẫn nhóm lănh tụ đó ương ngạnh tiếp diễn những tṛ lừa bịp chính trị có phần trơ trẻn hơn trước nữa. Dường như họ vẫn c̣n nuôi cái mặc cảm tự tôn, khinh thường dư luận, tạo tác thêm hận thù, ngạo nghễ dẫm chân lên trên những nỗi bất b́nh ngày càng tăng trong các từng lớp dân chúng Việt Nam.

Mang cái án phản quốc ngay từ thuở mới cướp được chính quyền, th́ ngay sau khi đế quốc Nga Sô sụp đổ, đáng lư ra tập đoàn CSVN phải gấp rút công khai nhận tội trước quốc dân đồng bào, th́ trái lại, bọn chúng c̣n hống hách thề quyết tiến lên “ con đường xả hội chủ nghiă”! Đó là một thách thức hỗn xược! Đó chỉ là luận điệu chống chế càn bừa cuả kẻ điên cuồng tối tăm. V́ con đường Xả Hội Chủ Nghiă c̣n đâu nữa để mà đi? Đi để tiến tới mục đích nào? Nếu không phải là mục đích lôi kéo toàn thể dân tộc xuống cái hố suy vong? Giết bỏ hàng triệu sanh linh để xây dựng một chế độ vô luân bất nghiă, một chế độ phản thiên nghịch điạ, khinh thần mạn thánh, đáng lẽ tập đoàn CSVN phải gấp rút chuộc tội ngay bằng cách tự ḿnh đạp đổ chế độ ấy đi, th́ trái lại, bọn chúng lại gia tăng khủng bố dân lành, càng ra sức đè bẹp phản kháng, càng tiếp tục chính sách đàn áp tôn giáo. Đó là một khiêu khích ngu xuẩn! Nhưng ngu xuẩn hơn tất cả mọi thứ là việc CSVN ngông nghênh đem tên Việt gian họ Hồ lên ngôi thần tượng ngay giữa lúc dầu sôi lửa bỏng này, bắt buộc đồng bào phương Bắc phải triệt hạ bài vị tổ tiên, treo h́nh ảnh hắn lên cao mà phụng thờ cúng vái quanh năm! Khiêu khích tới mức này là quá lắm vậy.

Như trên vừa nói, điều kiện tiên quyết đối với người “con gái ăn sương” nay muốn đổi đời là phải cấp tốc tiêu hủy h́nh tượng “thần bạch mi” treo nơi pḥng khách, th́ mới được coi là đă dứt khoát ĺa bỏ nghề nghiệp cũ, mới mong được xóm giềng tha thứ, dung nạp. Vậy th́ đối với tập đoàn CSVN cũng thế. Đồng bào cũng đặt để điều kiện tiên quyết với họ là, nếu muốn được xă hội quên đi tội ác, th́ ít nhất họ phải lo dẹp bỏ ngay đi bộ mặt tội lỗi khả ố cuả tên Hồ Chí Minh cho nhanh chóng, v́ chính nó là một thứ “bạch mi” cuả chế độ không hơn không kém. C̣n nh́n thấy nó c̣n sôi sục nỗi căm hờn.

Ấy thế mà khi tha thiết kêu gọi xoá bỏ hận thù, khi hô hào đổi mới… tập đoàn CSVN lại bày tṛ quái gỡ, vừa bài trừ tín ngưỡng vừa cỗ vơ dị đoan, buộc đồng bào cúng vái h́nh ảnh nhớp nhơ cuả tên Việt gian số một kia, hoá ra CSVN chỉ là hạng gái điếm chuyên nghiệp, ḷng muốn thoát khỏi lầu xanh mà chân vẫn cứ muốn bước vào, mặc dù hoàn cảnh bắt buộc phải ly khai dĩ văng để làm lại cuộc đời !

Tựu trung, CSVN hôm nay vẫn là CSVN hôm qua. Vẫn là lũ người khát máu, dă man, tham quyền cố vị. Đáng thuơng cho bọn hoạt đầu chính trị ngây thơ tin tưởng lũ người kia nay đă “Sửa ḿnh” rồi

Cuộc Tuần Hành Tiến Tới Tự Do
Tự Do Ngôn Luận số 36 (ngày 01/01/2007)
 

1-
Cuộc tranh đấu đ̣i nhân quyền và dân quyền tại Miến Điện là biến động chính trị đang được cả thế giới quan tâm. Nó đă khởi sự từ ngày 19-8 để trước hết chống lại những biện pháp khắc nghiệt về kinh tế sau khi chính quyền quân phiệt tự ư tăng giá xăng dầu và giá sinh hoạt 4 hôm trước đó (15-8). Ban đầu, chỉ có các nhà đối kháng và dân chúng Miến tham gia. Họ đă chán ngấy đến tận cổ cái chế độ độc tài đă gần nửa thế kỷ làm cho một trong những đất nước trù phú nhất Đông Nam Á trở thành một trong những quốc gia nghèo nàn nhất hoàn vữ (bên cạnh Việt Nam).

 

Thế rồi, chính các Tăng sĩ Phật giáo (mà tổng số lên tới 600.000 trên đất nước 80% dân theo đạo Phật này) không c̣n có thể thụ động chứng kiến t́nh h́nh chính trị, kinh tế và nhân quyền tồi tệ mà thể chế độc tài áp đặt cách vô luật lên quê hương và dân tộc của ḿnh nữa. Tấm ḷng từ bi đă thúc đẩy những nhà Sư vốn chủ trương xuất thế nay "hạ sơn" bỏ chùa để hành động: chia sẻ nỗi đau của nhân dân tín đồ, ủng hộ tiếp tay cho những đ̣i hỏi nhân sinh chính đáng của quần chúng, cảnh tỉnh "Hội Đồng Ḥa B́nh Phát Triển Quốc gia" (nhà cầm quyền quân phiệt với tướng Than Shwe đứng đầu) và đám tay chân hung bạo hiểu rằng những tội ác của họ trái nghịch với lời dạy của đức Phật và không thể dung thứ lâu hơn được nữa.

 

 Thế nhưng, độc tài th́ làm ǵ nghe tiếng nhân dân, thực ḷng đối thoại và tuân theo lẽ phải?! Nên ngày 05-09-2007, nhà cầm quyền quân phiệt Miến Điện đă dùng vữ lực giải tán cuộc biểu t́nh của hơn 400 nhà sư Miến Điện tại thị trấn Pakoku, khiến cho ngọn lửa tranh đấu càng bùng lên và cục diện chính trị lập tức thay đổi với sự nhập cuộc bất ngờ của gần 600 ngàn tăng ni trong Liên hiệp Tu sĩ Phật giáo Miến Điện. Từ đó, mọi phương tiện truyền thông trên thế giới, nhờ ḷng can đảm của các bloggers trẻ từ trong nước và của một số phóng viên nước ngoài, hàng ngày chiếu được những h́nh ảnh bi hùng, đặc biệt tại cố đô Yangon (Rangoon) và Mandalay, thành phố lớn thứ nh́ đất nước: từng đoàn tăng sĩ mặc áo nâu đi giữa đường, tay cầm tràng hạt, cờ ngữ sắc hay ảnh Đức Phật, hai bên là hai hàng người, đa số trẻ tuổi, nắm lấy tay nhau, mang biểu ngữ đ̣i dân chủ, như để bảo vệ và kết hợp, c̣n trên vệ đường là dân chúng đang tung hô cổ động; hoặc h́nh ảnh các tăng ni tọa thiền trước các cơ quan nhà nước trong thái độ uy nghiêm điềm tĩnh...

 

Và đến ngày 21-9, giáo quyền đă tỏ rơ thái độ quyết liệt với thế quyền. Liên hiệp Tu sĩ Phật giáo Miến Điện ra một bản tuyên bố kêu gọi dân chúng tham gia biểu t́nh ôn ḥa với chư tăng để chống lại đám tướng lănh tham tàn, quét sạch độc tài quân phiệt khỏi đất nước. Các tu sĩ đại từ bi nhưng cững đại hùng đại lực đă thẳng thắn nhận định: " Chế độ quân phiệt Miến là chế độ ma quỷ, đă bần cùng hóa nhân dân trong nước! Để làm cáo chung chế độ ma quỷ tàn ác này, loại trừ chúng vĩnh viễn khỏi đất nước Miến Điện, toàn dân hăy cùng đoàn kết, tay trong tay với lực lượng thống nhất tăng ni toàn quốc !"

Những lời này như chọc giận con thú dữ (đức từ bi hiền lành có cấm làm thế không?), nên lúc số người biểu t́nh lên tới 130 ngàn, nhà cầm quyền quân phiệt, bất chấp sự cảnh báo của thế giới, của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đang nhóm họp, hôm 26-09 đă xả súng và ném lựu đạn cay vào đoàn biểu t́nh, nhắm thẳng những khuôn mặt hiện thân cho Đức Phật, khiến cho hàng chục người chết (trong đó có 8 vị sư, một phóng viên Nhật Bản), hàng trăm người trọng thương, trên 200 tăng ni bị cầm tù, và hàng ngàn ngôi chùa lớn nhỏ bị phong tỏa (theo tin sơ khởi). Máu đă nhuộm đỏ thiền môn và loang dài trên đường phố!  

Cảnh đau ḷng và tàn bạo ấy cũng khiến Đại Đức Giam Be Ya, vị sáng lập Liên Hiệp Tu Sĩ Phật Giáo Miến Điện đồng thời là một trong 5 nhà sư đang điều khiển cuộc tranh đấu đ̣i nhân quyền và dân quyền tại nước này, đă ph&