|
Lá thư ban biên
tập
Tự cường là lối thoát
Trung tuần tháng 7 vừa qua, một biến cố
xảy ra ở vùng Trường Sa. Hải quân Trung Cộng
xả súng bắn giết dân chài Việt Nam. Dùng lực
lượng hùng mạnh đàn áp ngư dân không vơ
trang quả là một hành động thô bạo giữa các
lân bang, nhất là giữa hai nước Cộng sản gọi
là "anh em".
Nhớ lại đầu năm 1974, hải quân Bắc quốc
lấn chiếm Hoàng Sa. Hải quân Việt Nam Cộng
Hoà oanh liệt bảo vệ quần đảo nên đă chịu
thiệt hại trước ưu thế kỹ thuật của đối
phương. Bắc Việt CS đă lặng thinh dầu nơi đó
là một bộ phận của Tổ Quốc chung. Lư do là
Bắc Việt mắc nợ Trung Cộng quá nhiều qua
suốt mấy cuộc chiến và chính Bắc Việt đă
công khai và dại dột từ bỏ chủ quyền trên
khắp vùng biển Đông đó gồm cả Hoàng Sa và
Trường Sa. Nay há miệng th́ sẽ mắc quai. Năm
trước, chiến thuyền Trung Cộng đă một lần
bắn giết ngư dân VN ở vịnh Bắc Việt. Ngày
nay trước biến cố mới này, gần tháng nay,
nhà cầm quyền VN vẫn nín thinh. Đây không
phải là đường lối tự bảo vệ chính đáng trước
quốc tế.
Nhà chức trách CSVN có đủ tư cách để
phản đối trước quốc tế và trước Liên hiệp
quốc để tố giác hành vi bạo lực của Trung
Cộng. Nước CS này đă vi phạm mọi qui luật
quốc tế trên biển cả. Nó đă coi thường mọi
cam kết cộng tác và giải quyết các tranh
chấp một cách hoà b́nh trong khung khổ các
nước lân bang Đông Nam Á. Nó đă vi phạm ngay
sự kết ước hợp tác khai thác vùng Trường Sa
giữa ba quốc gia Trung Hoa, Phi luật Tân và
Việt Nam. Về phương diện nhân đạo, nó đă thô
bạo dùng súng đạn bắn giết ngư dân vô tội,
trong tay không tấc sắt. Với những chứng cớ,
lợi thế này, Việt Nam rất dễ được thiện cảm
của thế giới và Trung Cộng sẽ khó ăn nói
trong vai tṛ lớn ăn hiếp bé. Con cá bé thời
nay có nhiều phương thế tự vệ. Mặt khác,
trong hoàn cảnh cần tự đánh bóng trước thế
vận hội 2008, Trung Cộng cảm thấy thiệt tḥi
tất phải dễ dàng nhượng bộ.
CSVN đă chịu ép một bề. Tại sao vậy ?
Nh́n cho kỹ, đám lănh tụ CS Việt đă cắt đất,
nhượng biển cho đối phương và cúc cung phục
vụ quyền lợi của một kẻ thù truyền kiếp.
Trong tương lai không xa theo đà diễn tiến
này, Trường Sa sẽ không tránh khỏi bị lấn
chiếm toàn bộ. Các hăng dầu quốc tế như BP (
British Petroleum ) và Conoco Phillips kư
kết t́m dầu với VN ở phía nam Côn Sơn đă
phải bỏ chạy v́ sự gây rối thường trực của
hải quân Trung Cộng. Về quân sự CSVN thực sự
thua sút quá nhiều. Về kinh tế, đất nước
đang bị thao túng nhiều mặt ; hàng hoá rẻ
tiền và độc hại bóp nghẹt sự phát triển công
kỹ nghệ VN. Về chính trị, Bắc quốc đang cầm
cân nảy mực mọi xoay trở của VN. Về tư tưởng,
các lănh tụ VN là tôi mọi của các lư thuyết
xuất phát từ phương Bắc. Sự nô lệ toàn diện
này sẽ đưa đất nước tới đâu ?
Con đường đi lên dễ thấy : phải thoát
mau ra khỏi nanh vuốt bạch tuộc của Hán tộc.
Tất nhiên, con đường thoát thân tự cường này
có những khó khăn của nó, nhưng có lối mở
đón chờ. "Bám Tàu" để "Cứu Đảng" không phải
là tương lai sáng sủa trước tham vọng muôn
đời bất di bất dịch của Hán tộc. "Đảng" có
thể được "tạm cứu" nhưng sẽ "mất nước" và
khi mất nước rồi th́ đảng sẽ muôn kiếp "nô
dịch" mà thôi. Tương lai của đảng CSVN
chắc không thể đẹp đẽ nổi !
Tháng 8
năm 2007 |
|
|
Ḥa
thượng Thích Quảng Độ kêu gọi cứu trợ Dân
Oan
Pḥng
Thông tin Phật giáo Quốc tế vừa nhận được
Thông bạch kêu gọi cứu trợ Dân oan của Ḥa
thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa
Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất,
từ trong nước gửi ra để phổ biến.
Ḥa thượng cho biết rằng đứng trước t́nh
trạng Dân oan biểu t́nh ngày càng phổ biến
từ Nam chí Bắc, mà sự thiếu thốn, đói nghèo
của khối người này ngày càng khẩn thiết. Nên
Hội đồng Chỉ đạo Viện Hóa Đạo vừa lấy quyết
định vạch kế hoạch cứu trợ, thiết lập "Qùy
Cứu tế Dân oan", kêu gọi chư Tôn đức Tăng
Ni, Phật tử và đồng bào các giới hỗ trợ tài
chính để Giáo hội có đủ phương tiện đi tiếp
cứu lớp người thấp cổ bé họng này.
Ḥa thượng kêu gọi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật
tử và đồng bào các giới trong và ngoài nước
: "hăy nghĩ tới t́nh cảnh đồng bào mà ra tay
cứu trợ những người Dân oan khắp nước đang
sống cảnh thiếu thốn bên lề đường công lư,
trước công đường im ỉm, từ năm này sang
tháng khác mấy mươi năm qua".
Sau đây là nguyên văn Bản Thông bạch của Ḥa
thượng Thích Quảng Độ:
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG
NHẤT VIỆN HÓA ĐẠO - Thanh Minh
Thiền viện, 90 Trần Huy Liệu, Phường 15,
Quận Phú Nhuận, TP. Hồ Chí Minh Phật lịch
2551 Số : 07 /VHĐ/VT
THÔNG BẠCH KÊU GỌI CỨU TRỢ DÂN OAN
Kính gửi chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử và
Đồng bào các giới "Bà Trần Thị Tám, 74
tuổi ở ấp Gịng G̣n, xă Thuận Thới,
huyện Trà Ôn kể : "Tôi có 25 công đất
của ông bà để lại, năm 1977, ông Hai
Ngây, Bí thư xă Thuận Thới gọi tôi đến
chuồng trâu ông Sáu Thanh tuyên bố tịch
thu đất của gia đ́nh tôi. Tôi không hiểu
lư do ǵ tịch thu đất. Ông Hai Ngây trả
lời rằng "khỏi hỏi, sau này bà sẽ biết..."
; "Chị Nguyễn Thị Hà ở ấp Vĩnh Ḥa, xă
Hữu Thành, huyện Trà Ôn, khóc nức nở và
nghẹn ngào cho biết : gia đ́nh chị 6
nhân khẩu có 10 công ruộng và 1,2 công
vườn. Trong khi chị đă sạ xong vụ lúa hè
thu th́ xă bắt buộc chị phải kư giao bớt
2 công ruộng cho cán bộ công an ở xă
canh tác. V́ bị hăm dọa đ̣i bắt đi học
tập, nên chị hoảng sợ phải kư tên "chấp
hành trước khiếu nại sau..." ; "Một cụ
già khoảng trên 70 đến 80 tuổi, ở huyện
Cầu Kè, rưng rưng nước mắt nói : "Tôi
lên xă xin lại ruộng bị chiếm, cán bộ xă
tuổi đáng con cháu "xỉ" vào mặt nói tôi
cứng đầu cứng cổ không thèm tiếp...".
Vài mẩu chuyện thương tâm trên đây được trích đăng từ số
báo Đặc san "Truyền thống Kháng chiến" phát hành tại
Saigon ngày 23.9.1988 trong số muôn ngh́n chuyện chưa có
nơi đăng tải.
Cũng
trong số Đặc san nói trên, nhà thơ Rum Bảo Việt viết bài
thơ "Bao giờ ?" hôm 1.10.1988, có đoạn ghi rằng : "Hai
mẹ con mừng rỡ / Ngồi bệt xuống lề đường / Nghe má nói
mà thương / Đời má sao khổ vậy ? / "Ruộng nhà tao nó lấy
/ Đổi ruộng xấu ruộng xa / Tao "ư kiến" nó la / Bà già
chống hợp tác ? / Tưởng sao tao đ̣i gắt / Nó bắt trói,
đem giam / Tính ra trọn tuần trăng / Tao "ở tù Việt Cộng"
/ Tụi nó giờ quá lộng / Khác trước lắm bây à / Ḍi trong
xương ḍi ra / Ắt có ngày... vậy đó..." / Bà con tới
đông đủ / Má vội vă tấp vô / Đi ngang dọc, lô nhô / Đổ
về đường Lê Duẩn". Rồi ông nhà thơ than thở : "Thương má
phải đội sớ / Lên tới tận Trung ương". Nhà thơ Nguyễn Bá
viết trong bài "Như lúc c̣n chiến tranh" nhận xét : "Lúc
cái THIỆN c̣n yếu hơn cái ÁC / Lấn lướt Phật trong chùa
là qủy sa-tăng".
Hôm
17.7 vừa rồi, khi tôi cùng chư Tăng ra thăm đồng bào dân
oan tại Văn pḥng Quốc hội 2 ở đường Hoàng Văn Thụ, tôi
thấy hàng hàng biểu ngữ, trăm cách viết, ngh́n cách
tŕnh bày sự việc khác nhau, nhưng đều biểu lộ một nỗi
oan khiên kêu trời không thấu. Tôi nh́n một phụ nữ mặt
buồn xo mang tấm biển ghi ḍng chữ "Dân tỉnh Sóc Trăng
đi tiềm Công Lư", một phụ nữ khác th́ ghi "Dân tỉnh Trà
Vinh đ̣i lại đất". Nhưng không ǵ biểu cảm hơn những mặt
người nam, phụ, lăo, ấu. Những đôi mắt trông chờ,
vô
vọng, không bút mực nào tả xiết.
Những tiếng oan dậy đất chỉ muốn vạch trời kêu lên.
Nhưng kêu chưa dứt, th́ một ngày sau khi Phái đoàn Giáo
hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đến thăm, tối hôm
18.7, hàng trăm con người ấy đă bị lực lượng công an "xúc"
đi. Cưỡng bức họ về nơi quê quán.
Đầu
tháng tám này, Dân oan lại lục tục hàng trăm người kéo
về Saigon trước cổng Tiếp dân ở đường Vơ Thị Sáu, kéo ra
Hà Nội trước cửa Tiếp dân ở số 110 Cầu Giấy. Khối dân
oan mang những tấm biển đến từ Quận 9, Saigon, từ vùng
đồng bằng sông Cửu Long, đến từ Quảng Ninh, Hà Tây, v.v...
Nay c̣n thêm cảnh tượng những em thiếu nhi viết trên áo
thun nỗi oan ức của cha mẹ, quấn lên đầu vành khăn kêu
cứu SOS...
Xem
thế th́ vấn đề Dân oan khiếu kiện đă kéo dài trong quá
khứ, sẽ c̣n kéo dài vào tương lai. Bao lâu Công lư chưa
hiện hữu trên dải đất này. V́ vậy, vấn đề cứu trợ giữa
những người cùng khổ cần cấp bách đặt ra.
Kính
thưa chư liệt vị Tôn đức Tăng Ni, Đồng bào Phật tử và
Đồng bào các giới trong và ngoài nước, Nhân danh Viện
Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi xin
cất lời kêu gọi chư liệt vị hăy nghĩ tới t́nh cảnh đồng
bào mà ra tay cứu trợ những người Dân oan khắp nước đang
sống cảnh thiếu thốn bên lề đường công lư, trước công
đường im ỉm, từ năm này sang tháng khác mấy mươi năm
qua.
Hội đồng Viện Hóa Đạo vừa quyết định thiết lập "Qũy Cứu
tế Dân oan" mong quyên góp để làm vơi bớt phần nào nỗi
thống khổ, thiếu thốn trong những ngày khối dân oan toàn
quốc chờ cánh cửa công lư mở ra. Hai lần Giáo hội Phật
giáo Việt Nam Thống nhất cứu trợ trước đây, vào ngày 13
và 17.7, chỉ mang lại tổng cộng 313 triệu đồng Việt Nam
chẳng thấm đủ vào đâu, như giọt nước trong cơn hạn hán.
Nay
Viện Hóa Đạo xin cất lời kêu gọi đồng bào các giới, đặc
biệt đồng bào hải ngoại hiện đang sống cảnh an cư lạc
nghiệp, thể hiện t́nh đồng bào cứu nguy kẻ sa cơ thất
thế, người ít kẻ nhiều đóng góp vào "Qũy Cứu tế Dân oan"
để Giáo hội có phương tiện thực hiện việc cứu trợ tập
thể Dân oan từ Nam ra đến Bắc. Tiền bạc đóng góp, xin
chư liệt vị gửi về một trong ba địa chỉ sau đây:
Ở
hải ngoại xin gửi về:
-
Ḥa thượng Thích Hộ Giác
Chủ
tịch Hội đồng Điều hành Giáo hội Phật giáo Việt Nam
Thống nhất Hải ngoại tại Hoa Kỳ - Văn pḥng II Viện Hóa
Đạo
331
E. Mission Road
San Gabriel, CA. 91776 (Hoa Kỳ)
Tại
Việt Nam xin gửi về:
-
Thượng tọa Thích Viên Định
Phó Viện trưởng Viện Hóa Đạo
Chùa Giác Hoa
15/7 Nơ Trang Long
Phường 7, Quận B́nh Thạnh
TP Hồ Chí Minh
- Thượng tọa Thích Không Tánh
Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xă hội
Chùa Liên Tŕ
153 Lương Định Của
Phường An Khánh, Quận 2
TP Hồ Chí Minh
Thời
gian qua, tuy Viện Hóa Đạo chưa có Thông bạch quyết định
gây qũy cứu trợ Dân oan, nhưng một số chư vị đồng bào
hải ngoại đă tự động gửi tiền về đóng góp. Vậy, thay mặt
Viện Hóa Đạo, tôi xin gửi lời cảm tạ đến chư vị ân nhân
sau đây:
Tiền
nhận được tại Chùa Giác Hoa : Ḥa thượng Thích Trí Lăng,
Hoa kỳ, 1000 Mỹ kim ; Đạo hữu Pháp Chiếu Diệu Thông, Hoa
kỳ, 1000 Mỹ kim ; Ông Vơ Tiến Sơn (Hội Thiện Nguyện Rạng
Đông, Úc Châu) 500 Úc kim ; Đạo hữu Diệu Nguyên Hạnh,
Úc, 400 Úc kim ; Đạo hữu Cao Thị Liên Hương, Canada, 400
Gia kim.
Tiền
nhận được tại Chùa Liên Tŕ: Ông Trần Cung, Hoa kỳ, 500
Mỹ kim; Ông Trần văn Quá, Úc, một lần 7.050.000 $VN và
một lần 500 Úc kim ; Bà Bảo Khánh – Đoàn Kim (Đài Sydney
Radio, Úc) 500 Úc kim ; Ông Phan văn Sáng, Úc, 1.000 Úc
kim ; Ông Lê Ngoan - Lư Tống, Hoa kỳ, 1.000 Mỹ kim ; Bà
Đoan Trang và Hoàng Vệ (thính giả Đài Quê Hương), Hoa
Kỳ, 500 Mỹ kim, Ông Phạm Phương, Hoa Kỳ, 2000 Mỹ kim ;
Mục sư Nguyễn Phú Cam, Hoa Kỳ, 1000 Mỹ kim ; Nhóm Thân
hữu Hồ Văn Sinh, Hoa Kỳ, 2000 Mỹ kim ; Bác sĩ Nguyễn Văn
Liêm, Pháp, 100 Euros ; Ông Trần Tuyết, Úc, 500 Úc kim ;
Ông Lê Minh Triết, Hoa Kỳ, 1200 Mỹ kim ; Ông Trần N
Hoàng, Hoa Kỳ, 200 Mỹ kim.
Tiền
nhận được tại Thanh Minh Thiền viện : Bà Nam Dao, Úc,
500 Úc kim.
Tổng
số tiền nói trên sẽ sung vào "Qũy Cứu tế Dân oan" của
Giáo hội để bắt đầu công cuộc cứu trợ.
Thanh Minh Thiền viện - Saigon, ngày 10.8.2007
Viện
trưởng Viện Hóa Đạo
Giáo
hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
ấn
kư
Sa môn Thích Quảng Độ
|
|
Sinh
hoạt Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam
Trao bằng
tưởng lục đến bác sĩ Nguyễn Quốc Quân
Ngày 20 tháng 7
năm 2007, một phái đoàn của LLQDVN đă
gặp gỡ, trao đổi tin tức đấu tranh với
các thành viên của Cao Trào Nhân Bản tại
Hoa Thịnh Đốn. Đây không phải lần đầu
tiên hai tổ chức đă gặp gỡ để t́m phương
thức
yểm trợ thiết thực cho các phong
trào dân chủ tại quốc nội. Trong dịp này,
chiến hữu Hà Văn Hải đại diện Liên Minh
Dân Chủ Đông Dương nhiệt liệt công bố
thành quả của Cao Trào Nhân Bản cùng
như sự đấu tranh không ngừng nghỉ của
Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế tại Việt Nam. Cuối
cùng chiến hữu Hà Văn Hải đă đại diện
Liên Minh Dân Chủ Đông Dương (Việt Miên
Lào), trao bằng tưởng lục đến bác sĩ
Nguyễn Quốc Quân chủ tịch Cao Trào.
Gặp gỡ Quốc
Hội Hoa
Kỳ

Ngày 19 tháng 7 năm
2007, đáp lời mời của dân biểu Dana
Rohrabacher, phái đoàn LLQDVN đă đến văn
pḥng dân biểu để thảo luận về những phương
thức yểm trợ tích cực cho công cuộc đấu
tranh tại Việt Nam. Dân biểu Rohrabacher là
vị dân biểu của miền Nam Cali đă
yểm trợ rất nhiều cho các quốc gia mà
nhân quyền bị đàn áp. Ông đă từng lên tiếng
nhiều lần tố cáo Cộng Sản Việt Nam. Trong
dịp này, ông đă hứa sẽ tận t́nh cùng LLQDVN
kêu gọi đồng viện và những người bạn của ông
tham gia ủng hộ công cuộc đấu tranh dành dân
quyền cho Việt Nam.
Cùng tham gia với phái
đoàn Việt Nam kỳ này c̣n có thiếu tướng Hoa
Kỳ John K. Singlaub, một vị tướng có ảnh
hưởng rất nhiều với chính khách Hoa Kỳ. Cựu
thiếu tướng Singlaub c̣n là thành viên sáng
lập của Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản và
đă tháp tùng tổng thống George W. Bush đến
khánh thành tượng đài trong tháng Sáu vừa
qua tại Hoa Thịnh Đốn.
Yểm trợ Trung Hoa Tự
Do (Pháp Luân
Công)

Ngày 20 tháng7 năm 2007, theo lời mời của
giáo sư Sen Neih chủ tịch Người Trung Hoa Tự
Do, (đồng thời là chủ nhiệm báo Epoch
Times), phái đoàn LLQDVN đă đến tham dự Ngày
Dân Chủ chào mừng 24 triệu đảng viên Cộng
Sản Trung Cộng đă từ giă Đảng Cộng Sản để
trở về với chính nghĩa và dân tộc Trung Hoa.
Hiện nay, Pháp Luân Công đă có khoảng 17
triệu thành viên tại hải ngoại.
Ngoài chương tŕnh
ủng hộ cuộc đấu tranh trong nước, họ đă tuần
hành đêm thắp nến mà con số người tham dự
lên đến cả 6 ngàn người từ khắp nơi về.
Chiến hữu Hà Văn Hải
đă lên tiếng
yểm trợ cuộc đấu tranh trên và kêu
gọi những người lănh đạo đảng hăy trả lại
quyền tự do cho dân tộc Trung Hoa, trở về
xây dựng đất nước mà họ đă làm băng hoại
trong nhiều thập niên qua. Ông mong mỏi sự
hợp tác, tinh thần tương trợ giữa của các
quốc gia tại Á Châu để đem lại dân chủ, tự
do cho mọi dân tộc.
Trong dịp này ông
Đậu Thanh Vân của đài SBTN và VATV đă
sốt sắng tham dự và giúp tường tŕnh
buổi sinh hoạt yểm trợ Trung Hoa Tự Do (Pháp
Luân Công) của Lực Lượng.
Bấm vào đây để xem phim.
Gặp gỡ giới
truyền thông tại Washington DC
Trong thời gian công tác tại Washington DC,
dù thời gian rất hạn hẹp, phái đoàn LLQDVN
đă cố gắng thu xếp để tiếp xúc với giới
truyền thông tại đây.
Qua buổi phóng vấn với xướng ngôn viên Hoàng
Lan Chi của đài truyền h́nh VATV, chiến hữu
Hà Văn Hải đă có dịp
tŕnh bày tường tận hơn về sự h́nh
thành, đường lối và chủ trương của LLQDVN
với khán thính giả của đài.
Ngoài ra phái đoàn LLQDVN đă có những bữa
cơm thân hữu với các kư giả Sơn Tùng (chủ
tịch hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại kiêm chủ
bút tạp chí Thế Giới Ngày Nay), Phạm
Bá Vinh (chủ nhiệm tờ báo Sóng Thần), ông Đậu
Thanh Vân của đài SBTN, và cô Hoàng Lan Chi
(đài truyền h́nh VATV
kiêm biên tập viên của tờ báo Mạch
Sống). Trong dịp này LLQDVN đă cảm tạ sự hộ
trợ tích cực của các thân hữu trong ngành
truyền thông,
đồng thời nhấn mạnh vai tṛ then chốt
của họ trong cuộc đấu tranh hiện tại.
Trước khi rời Washington DC, phái đoàn
LLQDVN gồm có chiến hữu Nguyễn Duy Hinh,
Hoàng Thanh Giang, Hà Văn Hải cùng đă
được ông Đào Hiếu Thảo, xướng ngôn viên
của đài Tự Do Á Châu (RFA) và đài truyền
thông Việt Nam Hải Ngoại mời đến phỏng
vấn về LLQDVN, và
Liên Minh Dân Chủ Đông Dương.
|
|
Tai sao dự luật HR.
3096 (Dân Chủ và Nhân Quyền cho VN, 2007) đă
làm CSVN lo sợ?
Hoàng Giang Thanh
Khi Nguyễn Minh Triết
đến Hoa Kỳ để kư kết những hiệp thương buôn
bán vào cuối tháng Sáu năm nay,
cộng đồng tị nạn cộng sản Việt Nam khắp nơi
đă liên kết,
phân nhiệm công tác trong một khí thế
đấu tranh ngất trời, và đạt được nhiều thành
qủa trong việc phơi bày trước dư luận quốc
tế những điều sai trái, cùng luận điệu lừa
bịp của nhà cầm quyền CSVN về thực trạng
nhân quyền tại VN.
Riêng tại Hoa Kỳ, thành quả đáng kể và thực
tiễn nhất trong thời gian này là việc dự
luật "nhân quyền Việt Nam 2007", số hiệu
HR. 3096, do dân biểu Chris Smith đề xướng,
đă được Ủy Ban Đối Ngoại Hạ viện Hoa Kỳ
thông qua vào ngày 31/7//2007. Mục đích của
dự luật này là để đẩy mạnh việc dân chủ hóa
và đảm bảo những quyền làm người căn bản cho
người dân Việt Nam.
Ngay sau khi dự luật này được thông qua, Hà
Nội đă lập tức lên tiếng phản đối rằng đây
là "một hành động sai trái và nguy
hiểm, làm tổn hại đến quan hệ Việt-Mỹ
." Hơn thế nữa, qua bài b́nh luận
trên đài tiếng nói Việt Nam hôm 1/8/07, họ
c̣n lừa bịp dư luận bằng cách lớn lối rêu
rao một cách vô căn cứ rằng dự luật này
không v́ mục đích bảo vệ hay phát triển
quyền con người, mà chỉ nhằm "âm mưu
phá huỷ những thành quả về nhân quyền"
của đảng và nhà nước Việt Nam.
Chúng ta hăy duyệt qua những điểm chính
trong dự luật quan trọng này, và phân tích
xem tại sao Hà Nội đă phải
xuyên tạc rằng dự luật HR 3096 là một
sự kiện sai trái và nguy hiểm,
và đang ngay ngáy lo sợ rằng dự
luật này sẽ trở thành đạo luật.
Những điểm chính trong dự luật HR 3096
1) Áp dụng biện pháp chế tài
bằng cách cắt các khoản viện trợ không
liên quan đến vấn đề nhân đạo, trừ
khi Tổng Thống (Hoa Kỳ) có thể xác
nhận với Quốc Hội (Hoa Kỳ) là, nhà cầm
quyền CSVN đă chứng minh, qua những
thành quả cụ thể:
a) Họ
đă trả lại tự do cho các tù nhân chính
trị và tôn giáo.
b) Họ đă thực sự tôn trọng
quyền tự do tín ngưỡng, và tôn trọng
quyền lợi của các dân tộc thiểu số
c) Họ đă tạo điều kiện thuận
tiện cho những người dân Việt Nam hội đủ
điều kiện được tham gia những
chương tŕnh Tị
Nạn của Hoa Kỳ.
d) Không có một viên chức
nhà nước hay một tổ chức nào tại Việt
Nam dính líu vào việc buôn người.
2) Tài trợ
cho đài Á Châu Tự Do (Radio Free Asia),
một ngân khoản khoảng mười triệu đô la
(10 Million USD), cho mỗi năm 2007 và
2008, để đài Á Châu Tự Do có phương tiện
chống lại những nỗ lực phá sóng liên tục
của nhà cầm quyền CSVN.
3) Đ̣i
hỏi những chương tŕnh hợp tác, trao đổi
văn hóa
giữa Hoa Kỳ với Việt Nam, và học
bổng của Hoa Kỳ cấp cho Việt Nam phải
nhằm vào mục đích phát triển
và nâng cao ư thức dân chủ
của những người được mời tham
dự.
4) Qua "Quỹ Bảo Vệ Nhân Quyền"
(Human Rights Defenders Fund), dành
ra hai triệu đô la (2 Million USD)
cho mỗi năm 2007 và 2008, để
tài trợ cho các cá nhân và tổ chức
tích cực đấu tranh cho dân chủ và
nhân quyền cho Việt Nam.
Một dự luật vô cùng bất
lợi cho nhà cầm quyền CSVN
Sau
khi nắm vững 4 điểm chính ở trên,
chúng ta có thể hiểu được dễ dàng
tại sao CSVN rất lo ngại viễn ảnh dự
luật HR 3096 sẽ trở thành đạo luật.
Muốn
khỏi bị chế tài, điểm 1 đ̣i hỏi CSVN
phải đưa ra chứng cớ một cách rơ
ràng là các tù nhân chính trị, tôn
giáo đă thực sự được thả, tự do tín
ngưỡng đă được tôn trọng, tệ nạn
buôn người không c̣n được dung túng.
Đ̣i hỏi phải chứng minh rơ ràng
này của Hoa Kỳ, không những có tác
dụng xiết chặt hầu bao của nhà cầm
quyền CS, trong trường hợp họ vẫn
ngoan cố và tiếp tục chà đạp nhân
quyền. Nhưng quan trọng hơn, CSVN
khó có thể dùng những luận điệu mập
mờ như trước đây để lừa bịp dư luận
thế giới về thực trạng nhân quyền
tại VN.
Với
một ngân quỹ mười triệu đô la một
năm, đài Á Châu Tự Do sẽ có phương
tiện dồi dào để chống lại những nỗ
lực phá sóng liên tục của CSVN. Khi
các nỗ lực phá sóng đă bị vô hiệu
hóa, th́ hơn 80 triệu dân Việt Nam
sẽ được thoát ra khỏi cái vỏ bọc tăm
tối của những lư luận một chiều,
xuyên tạc và lừa bịp hiện đang bao
trùm họ. Đây là điều mà CSVN lo sợ
nhất. V́ khi tất cả sự thật đă được
phơi bày th́ ngày tàn của chế độ độc
tài đă điểm, và b́nh minh có thể hé
dạng trên quê hương thân yêu.
Người Tị Nạn Cộng Sản VN
phải làm ǵ?
Điều cần
thiết nhất mà cộng đồng người Việt
Tị Nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ
phải làm ngay trong lúc
này, để giúp tay đẩy mạnh phong
trào dân chủ hóa Việt Nam, và yểm
trợ đồng bào trong nước là đồng lọat
cổ vơ và vận động cho dự luật này
được trở thành đạo luật.
Chúng ta nên hiểu là những tay sai,
những bọn thời cơ đă và đang ngầm
vận động để các Dân Biểu Hoa Kỳ
không yểm trợ cho dự luật. Do đó
chúng ta phải đồng lọat phát
động và liên tục kêu gọi sự yểm trợ
của các dân biểu cho đến khi họ trở
về Hoa Thinh Đốn vào tháng Chín.
Hiện tại các Dân Biểu liên bang đang
trở về nguyên quán. V́ thế các Đại
Diện Cộng Đồng địa phương hăy lập
gấp một phái đoàn (nếu có Tu sĩ đại diện
Tôn giáo tham gia là quư) để xin gặp
gỡ, tŕnh thỉnh nguyện thơ và yêu
cầu khi họ trở về Hoa Thịnh Đốn hăy
bầu cho dự luật này.
Ngoài ra chúng ta hăy cùng nhau cổ
động đồng bào địa phương (người Hoa
Kỳ như hàng xóm, bạn cùng sở) gọi
điện thọai, gởi Email, hay Fax vào
văn pḥng các dân biểu liên hệ đề
yêu cầu yểm trợ .
Đấu tranh để mang đến tự do dân
chủ cho quê hương là trách
nhiệm của mỗi người Việt chúng
ta, xin đừng để sự thờ ơ và
e ngại làm cơ hội này vuột mất./.
|
Cuộc biểu
t́nh khiếu kiện tại Sàig̣n đă trôi qua một
cách tương đối có thể gọi là êm ả, sau gần
cả tháng trời ồn ào sôi động. Sự sôi động ồn
ào ấy hầu như chỉ có tại hải ngoại, và đă
được bùng lên như một làn sóng mới, trải dài
khắp nơi và cùng đă tạo nên nhiều điều thuận
lợi cho công cuộc đấu tranh chung trong hiện
tại. C̣n lại trong nước th́ vẫn ở đâu biết
đấy, và cùng không mấy người quan tâm mặc dù
cuộc biểu t́nh khiếu kiện rầm rộ đă xẩy ra
tại giữa trung tâm thành phố Sàig̣n. Với sự
kiện này, nhiều người đă ṭ ra rất băn khoăn
và dư luận hải ngoại cùng có nhiều chiều
hướng đi t́m sự thật trong uẩn khúc.
Khi ngọn
lửa đấu tranh vừa bùng cháy
Nỗi cô đơn lại bao phủ lạnh lùng
Ôi! ḷng người chưa xác định thù chung
Vẫn cục bộ, nên cơi ḷng lạnh lẽo
Nh́n vào
diễn tiến cuộc biểu t́nh khiếu kiện tại
Sàig̣n vừa qua, người ta không thấy được
một sự yểm trợ, ủng hộ nào từ các phong
trào, mặt trận "đấu tranh dân chủ",
ngoài phái đoàn của Hoà Thượng Thích
Quảng Độ đă đến thăm. Đa số cùng hy vọng
rằng, khi cuộc biểu t́nh được xẩy ra tại
thủ đô của miền Nam, tất nhiên sẽ được
ủng hộ và cùng sẽ có nhiều người nhập
cuộc. Nhưng tất cả đă hoàn toàn thất
vọng. Tại sao?
Đi t́m hiểu nguyên nhân, đa số dư luận
cho rằng sự cô đơn này là do chính đoàn
biểu t́nh khiếu kiện tạo nên. Bởi khi
nh́n vào đoàn biểu t́nh, người ta nhận
thấy đa số đều là những người có công
với chế độ CS với những "Huân chương,
văn bằng gia đ́nh liệt sĩ" và nhưng khẩu
hiện van xin, cầu cứu với Chủ Tịch nước,
Thủ Tướng và đảng....Và cùng chính cái
h́nh thức này đă cho người dân Sàig̣n
nghĩ rằng đây chỉ là một sự thất sủng
nội bộ của đảng, không thự sự thuộc về
nỗi oan khiên của người dân... Một số
khác cùng cho rằng, chính những người
đang kêu oan tại trụ sở Quốc Hội II CSVN
là những người đă đóng góp rất nhiều
trong việc xây dựng chế độ phi nhân CSVN
và cùng là một thành phần không nhỏ đă
góp phần tạo ra những oan khiên cho miền
Nam VN trong suốt hơn 30 năm qua. Như
vậy, làm sao có thể t́m được sự hậu
thuẫn, nhập cuộc của người dân miền Nam
cho được. Do đó, sự cô đơn của đoàn biểu
t́nh khiếu là một chuyện tất yếu, không
thể tránh.
Cũng chính v́ sự hiện diện của những thành phần có công
với CS trong đoàn người khiếu kiện, nên dư luận cũng
nghi ngờ cho rằng đây cũng có thể CSVN đang đạo diễn một
màn dân chủ h́nh thức trước nhăn quan quốc tế. Bởi lẽ họ
cho rằng, nếu cuộc biểu này do người dân Sàig̣n thực
hiện th́ rất khó ngăn chặn, nhưng cả ngàn người kéo nhau
từ miền Tây đi lên th́ quá dễ dàng ngăn chặn... Đặt
trường hợp, nếu CSVN không muốn cuộc biểu t́nh này xẩy
ra, họ có thể cho công an địa phương ngăn chặn, hù dọa,
khủng bố ngay tại các bến xe, th́ chắc chắn cuộc biểu
t́nh không xẩy ra. Nếu có, cũng chỉ độ vài chục người
chứ không thể lên được con số hàng ngàn rầm rộ như vậy
được. Ngoài ra, người ta c̣n suy diễn, rất có thể các
nhà “Đấu tranh dân chủ” cũng hiểu được điều này nên họ
không muốn tham gia cũng nên.
Ngoài ra một số người cũng cho rằng, cuộc biểu t́nh này
có rất nhiều điểm mập mờ, tạo ra nhiều lợi điểm cho bọn
CS khai thác. Ở đây chỉ xin đơn cử một vài khía cạnh như
sau:
Thứ nhất,
CSVN sẽ lừa được quốc tế với một h́nh thức dân chủ giả
hiệu.
Thứ hai,
CSVN đă cho cán bộ xúi dân đi biểu t́nh với những
“Huân chương
kháng chiến”
và
“Văn bằng liệt sĩ”
để gây phân hóa trong ḷng dân tộc.
Thứ ba,
CSVN tạo ra một số quyên góp rầm rộ tại hải ngoại, để
kết tội một số người nào đó với tội danh
“Nhận tiền thế lực
phản động tại hải ngoại, tổ chức biểu t́nh chống phá nhà
nước và phá rối trị an”,
và sau đó dùng những lư do này đàn áp cuộc biểu t́nh một
cách danh chính ngôn thuận.
Thứ tư,
với những kêu gào Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng cứu giúp để
chứng tỏ trung ương vẫn trong sạch mà chỉ có địa phương
hà hiếp, bóc lột dân lành mà thôi. Trong khi đó, có lẽ
ai cũng biết tất cả nỗi oan của người dân là do chính
sách đốn mạt liên kết dây chuyền từ thượng tầng đến hạ
tầng cơ chế, nó như một mạng lưới rất chặt chẽ bất khả
phân ly.
Với bốn mục đích điển h́nh ấy, CSVN hy vọng sẽ đốt cháy
niềm tin trong công cuộc đấu tranh chung của toàn dân
đang đ̣i tự do, dân chủ và nhân quyền hiện nay. Sau đó
liên kết với một số đảng phái việt gian tại hải ngoại
thực hiện nghi quyết 36 một cách thong dong hơn, trong
mục đích “Xoá ngăn cách, vượt thử thách” nối kết, tẩy
rửa hết quá khứ, nhắm mắt trước những đốn mạt máu lửa
trong hiện tại, núp bóng dưới chiêu bài “Canh tân đất
nước” để xây dựng chế độ tham tàn ấy thêm vững chắc,
tiếp tục buôn dân bán nước, đầy ải dân lành.
Hăy
nhận rơ âm mưu loài Cộng Phỉ
Khơi
niềm đau, tạo phân hoá, hận thù
Giết
niềm tin, xây chế độ thiên thu
Trên
xương trắng, máu đào gịng Lạc việt
Trước t́nh h́nh trên, thiết nghĩ dù người dân trong hay
ngoài nước chúng ta cũng nên sáng suốt nhận định. Đối
với những người “dân oan” khiếu kiện nhà đất hiện tại,
dù quá khứ của họ có ǵ chăng nữa, nhưng hiện tại họ vẫn
là nạn nhân của chế độ phi nhân đốn mạt CSVN. Khi xưa họ
ngây thơ bị lừa làm tay sai cho CS, bây giờ th́ lại bị
CS lột tận xương tủy. Như vậy, dù sao chăng nữa, nỗi đau
của họ vẫn là một nỗi đau chung của dân tộc, để từ đó
toàn dân có được cơ hội nh́n rơ hơn, chính xác hơn về
cái bản chất phi nhân của CSVN. Quan trọng hơn nữa, đây
cũng là cơ hội để chúng ta cảnh giác hơn đối với những
thành phần đón gió trở cờ, thập tḥ ḥa giải. V́ vậy,
mong rằng chúng ta cũng nên đâu lưng, sát cánh với họ
trong tất cả công cuộc đấu tranh. Một cuộc biểu t́nh rầm
rộ xuất hiện, tất nhiên sẽ là nền tảng cho những cuộc
biểu t́nh khác trong mục đích cao cả hơn và nếu được như
vậy, sẽ tạo nên một sự đoàn kết vững mạnh làm vũ khí
tiêu diệt chế độ đốn mạt CSVN trong một ngày rất gần.
|
|
CSVN đă trắng trợn bóp méo Lịch sử
Hà Văn Hải
Căn bản của chủ nghĩa Cộng Sản là sự hung
tàn và bản chất lừa lọc xóa bỏ vết tích tội
ác của chính ḿnh. Theo đúng chủ trương này,
Cộng Sản Việt Nam đă tung ra một nguồn tin
là sẽ đúc tượng Ngài Thích Quảng Đức bằng
đồng và cao hơn 6 thước ; sau đó sẽ được
dựng ngay tại nơi mà ngài đă tự thiêu bên lề
đừong. Như thế, một số người sẽ lầm tưởng
rằng CSVN đă chú tâm đến Phật Giáo và muốn
phục hồi sự hưng thịnh cho giáo hôi Phật
Giáo như thời nhà Lư ngày xưa. Nhưng dă tâm
của CSVN trong ư đồ dựng Tượng Ngài Quảng
Đức chỉ là muốn dùng Tôn giáo để triệt hạ,
gây chia rẽ các tôn giáo trong nước cững như
làm giảm tiềm năng đấu tranh của người Việt
Quốc Gia hải ngọai. Tưởng cững phải nói thêm
về việc Thương Tọa Thích Quảng Đức đă tự
thiêu trước ṭa Đại sứ Cao Miên trong thời
kỳ đấu tranh của Phật giáo với nền đệ nhất
Cộng Ḥa dưới thời Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.
Phật Giáo đ̣i hỏi những quyền b́nh đẳng cho
Giáo Hội; biểu t́nh tuyệt thực đấu tranh.
Đây là những quyền tự do tôn giáo mà các thể
chế Dân chủ nào cững có, v́ đó là những
quyền căn bản của người dân một nước Tự Do.
Nhưng kể từ năm 1975 biết bao nhiêu tu sĩ
của Phật Giáo, và Ḥa Hảo, đă tự thiêu mà
CSVN có bao giờ ngó ngàng tới, thậm chí xác
của những người v́ Đạo Pháp hy sinh c̣n
không đươc mang về chôn cất. Tượng ngài
Thích Quảng Đức mà tín đồ Phật Giáo coi như
là một vị Bồ Tát mà chế độ CS vô thần đem ra
lề đường, bêu xấu cho du khách thiên hạ đến
xem như một di tích Tội Ác của chế độ cữ.
CSVN luôn đàn áp tôn giáo. Thế mà bây giờ
CSVN sẽ xây tượng ngài Quảng Đức để khơi
lại một biến cố lịch sử, ngơ hầu che dấu tội
lỗi của họ và làm lu mờ đi chính thể Tự Do
Dân Chủ mà người dân miền Nam Việt Nam đă có
sau khi CS và Pháp kư hiệp định Genève chia
đôi đất nước. Cững trong ư đồ bóp méo lịch
sử để chạy tội, CS sẽ giáo dục cho thế hệ
con cháu của chúng ta tại VN là những chế độ
Cộng Ḥa ngày trước không có chính nghĩa,
đàn áp Tôn Giáo, theo đế quốc Mỹ và do đó
nhân dân Miền Nam đă vùng lên theo Mặt Trận
Giải Phóng Miền Nam và dân chúng Miền Nam đă
h́nh thành Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời tại
miền Nam Việt Nam; chứ không phải chính
những tên đồ tể này là công cụ cho Đế Quốc
Xâm Lược dùng CS Hà Nội đem đoàn quân viễn
chinh (sinh Bắc tử Nam) đem xe tăng đại pháo
vữ khí hỏa tiễn Nga Hoa, Đông Âu vào xâm
chiếm miền Nam và đă giết hại hàng triệu
thanh niên ưu tú VN trong cuộc chiến huynh
đệ tương tàn. ( V́ lư do này mà nhiều nhà
văn nhiều cán bộ CS đă tỉnh ngộ chống lại
Đảng khi họ vào đến Sài G̣n.)
Tại hải
ngoại những nơi có vết tích thuyền nhân, CSVN đă dùng mọi
thủ đoạn để xóa đi những vết chân Tỵ Nạn. Cuộc di tản bi
thảm và vĩ đại nhất trong lịch sử với hơn 500 ngàn người
Việt Nam đă hy sinh v́ hai chữ Tự Do là một trong những
chứng tích hùng hồn nhất về tội ác Cộng Sản. V́ thế bằng bất
cứ giá nào, những chứng tích này phải được triệt hủy. Chỉ
khoảng một vài năm nữa, danh từ Tỵ Nạn CS không c̣n từ
trong nước mà chỉ c̣n danh từ Việt kiều, máu mủ Việt Nam…và
từ đó những người Việt về VN bằng bốn chân (những người về
Việt Nam hành lạc ngay trên quê hương khốn khổ của ḿnh) sẽ
đuợc đi xem tàng tích Mỹ Ngụy, đi xem những công trường Liệt
sĩ, những ngôi chùa, nhà thờ quốc doanh được sửa chữa tu bổ
bằng chính tiền của những người Việt hải ngoại gửi về.
Vẫn theo
chính sách Xoá Mờ Tàn Tích Mỹ Ngụy, chắc chắn không
c̣n bao lâu nữa, có thể trong khi hoặc sau khi đúc Tượng
Ngài Thích Quảng Đức th́ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Ḥa của
Quân Lực VN Cộng Ḥa cũng sẽ bị CSVN dùng mọi thủ đoạn để
phá hủy như CSVN đă thi hành chính sách tiêu diệt Mặt Trận
Giải Phóng và chính phủ cách mạng Lâm thời ngay sau khi họ
đặt chân vào dinh Độc Lập ngày 30/4/75.
Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, sự di hài các ngôi mộ
tại Nghĩa Trang Mạc Đĩnh Chi, CSVN đă không bị một phản ứng,
nhưng chắc chắn khi đụng đến nhưng nơi an nghỉ của những anh
hùng vi quốc vong thân của người dân Miền Nam, những người
đă đổ xương máu cho Tự do, để bảo vệ non sông bờ cơi nhất là
máu của họ đă đổ ra để bảo vệ từng tấc đất ven biển Hoàng
Sa. Anh Linh của những đấng Tiên Liệt, hồn thiêng sông núi
và oan hồn uổng tử nạn nhân của CSVN chắc chắn sẽ không để
cho bọn tham ô, bán nước hại dân tiếp tục dày ải dân tộc,
chắc chắn hơn 3 triệu người Việt tại hải ngọai sẽ không tha
thứ cho tập đoàn ḷng lang, dạ thú bôi bác lịch sử và ngông
cuồng đưa dân tộc đến chỗ diệt vong. |
|
Thái độ nào với bọn "Việt Cộng
nằm vùng"
Long Quân
Lịch sử thời Đệ Nhất Cộng Ḥa, hồi năm 1955,
nhân dịp kỷ niệm lần thứ nhất ngày "Quốc Hận
20/7/54". Chính quyền Ngô Đ́nh Diệm đă làm
một việc rất có ư nghĩa khi đột ngột mở ra "Chiến
Dịch Tố Cộng" trên toàn quốc. Bộ Thông Tin
đă tận dụng khả năng cán bộ các cấp, và chi
phí khá nhiều công quỹ, nhằm cảnh giác nhân
dân Miền Nam trước cái họa cộng sản xâm lăng.
Nhưng đồng bào thuở ấy, nhất là đồng bào
nông thôn, nguyên thuỷ không mấy thiện cảm
với nhà lănh tụ họ Ngô (!), lại thêm mắc kế
tuyên truyền phản gián của bè lù Việt Cộng
Nằm Vùng do tập đoàn Hồ Chí Minh cố ư để lại
Miền Nam sau màn tập kết, đă tỏ rơ một thái
độ thờ ơ lạnh nhạt đến rợn người. Họ không
hợp tác, không thèm đếm xỉa ǵ tới những lời
kêu gọi thống thiết của chính quyền,mà c̣n
huênh hoang bảo nhau: "Việt Cộng ở đâu mà tố?
Chẳng qua ông Diệm muốn củng cố địa vị của
ḿnh, nên đặt điều doạ nạt thiên hạ mà thôi"!
Câu nói kia bộc lộ cả sự hiểu biết nông cạn
thê thảm của người dân thôn quê trước mối
hoạ cộng sản mác-xít khủng khiếp mà họ chưa
hề nếm trải bao giờ, nhưng lại không chịu
học hỏi qua "Chiến Dịch Tố Cộng". Nó khiến
chính quyền lúc ấy đành chịu bó tay.
Thế là đồng bào nông thôn đă, hơn một lần,
vô t́nh tiếp tay nuôi sống kẻ thù bằng những
hành động tội lỗi. Chẳng hạn như có người
lén lút đem chúng về che dấu trong chuồng ḅ
chuồng heo,trong xó bếp, ngay cả trong buồng
ngủ của ḿnh. Chẳng hạn có người c̣n nhận
chúng làm "con nuôi", nhận đóng vai "mẹ
chiến sĩ", "cha đỡ đầu", giúp chúng trốn
tránh khỏi sự tra vấn của nhà chức trách địa
phương. Nói tóm lại, đồng bào nông thôn đă
gíúp cho kẻ thù ăn no ngủ yên, giúp chúng
sống sót như những con "vi trùng" nguy hại
ngay bên nách để chờ đợi cái ngày chúng vùng
lên cướp đoạt quê hương, gây cảnh tang
thương "ră nghé tan đàn", và cùng là ngày
chúng gián tiếp trả lời hộ cho việc làm của
chính quyền Việt Nam Cộng Hoà thuở xưa là
đúng!
Đúng ở chỗ là cộng sản nằm vùng đă thực sự có mặt tại
nông thôn. Đă trà trộn vào trong đám dân thơ ngây “nuôi
ong tay áo”
! Chừng biết ra th́ chẳng c̣n ǵ. Nước nhà đă
mất vào tay lũ
mác-xít vô luân tàn bạo, lũ
“con nuôi”
quư báu thuở nào giờ đây nỡ giựt nhà, cướp đất.. thậm
chí có nơi c̣n cầm dao phai mă tấu chặt đầu mổ bụng,
đày ải tù đày những “bà mẹ chiến sĩ”, những “ông cha đỡ
đầu” của chúng ngày xưa!
Bài học nói trên thật đắt giá biết bao. Hôm nay ở hải
ngoại, cộng đồng tị nạn lưu vong có lẽ cùng nên đem bài
học lịch sử máu xương ấy ra phủi bụi, lật xem từng chữ,
từng ḍng mà rút tỉa kinh nghiệm trong cuộc sống mới.
Nói tới cái “ung nhọt nằm vùng” mà cộng đồng lưu vong
đang mắc phải, cùng như Chính quyền Cộng Hoà mắc phải,
chúng tôi thấy cần lưu ư dư luận rằng nó đă phát sinh
ngay trong đợt sóng tị nạn đầu tiên hồi tháng 4 năm
1975, khi SàiG̣n vừa thất thủ. Nó phát sinh mạnh mẽ
nhất, ghê gớm nhất,trong “cơ thể tị nạn” sơ khởi gồm
145,000 người-được thống kê sau này xác nhận-đă bỏ nước
ra đi trong cơn hốt hoảng , mà chỉ có Hoa kỳ hứa hẹn đón
tiếp thôi, chứ chưa có quốc gia nào khác bày tỏ ư muốn
chia sớt cả. Ấy chính là yếu tố then chốt khiến CS Bắc
Việt lấy làm đắc ư, và không chậm trễ lợi dụng cái không
khí loạn lạc buổi ấy mà gài ngay một số đông cán bộ
trung kiên được chọn lựa theo kế hoạch, cho trà trộn vào
đám dân chạy nạn kể trên. Mà chính phủ Hoa kỳ, có lẽ quá
bối rối hoặc ân hận v́ đă gây ra thảm trạng, nên thờ ơ
chểnh mảng trong việc kiểm soát thanh tra lư lịch, nhắm
mắt cho bọn chúng nhập nội một cách dễ dàng!
Ngay đầu hôm sớm mai, đoàn quân “nằm vùng”đă khởi công
đánh phá người Việt chống Cộng bằng mọi thủ đoạn nhơ
nhớp. Mĩa mai thay, người lưu vong tỵ nạn c̣n đang vương
nặng mối sầu xa quê bỏ xứ, c̣n đang lo lắng trước cuộc
sống mới đầy bất trắc, chẳng c̣n ḷng nào nghĩ tới
chuyện xa xôi! Bởi thế, bọn chúng mặc sức tung hoành ở
khắp đó đây.
Trước nhất là các “hội đoàn” được chúng chọn làm mục
tiêu. Bất cứ tổ chức lớn nhỏ nào, vừa mới ra đời đă bị
một lù đầu trâu mặt ngựa chen vào phá phách, gây chia
rẽ, tạo mối hiềm khích lẫn nhau, làm cho bất lực, làm
cho tan ră. Thậm chí c̣n có những tên dám tự nhận ḿnh
là tín đồ thuần thành tôn giáo này hoặc tôn giáo khác,
tự tiện đứng ra thành lập hội đoàn, dùng những mánh khoé
xảo quyệt mua chuộc sự tin tưởng thơ ngây của người xa
lạ chẳng biết chúng là ai, vô t́nh đưa chúng lên ngôi
lănh đạo.
Chúng kêu gọi đóng góp tiền bạc, dùng tiền ấy in ra
những thứ báo “lá cải”, những tờ truyền đơn, những thư
nặc danh, xuyên tạc bôi nhọ không thiếu một cá nhân nào
mà chúng biết là đối lập, chống cộng. Cho tới một ngày
chiếc mặt nạ chúng bị rơi xuống, chúng không ngần ngại
lập“biên bản bàn giao”với số tiền tồn quỹ không
quá...25xu!
Hết Công Giáo tới Phật Giáo, tới Cao đài, Hoà Hảo, rồi
tới cả những tổ chức có lập trường đấu tranh chính trị,
mỗi mỗi không sớm th́ muộn, không ít th́ nhiều đều nếm
mùi “nằm vùng” ngay từ những năm đầu tiên tại đất nước
này. Nếu ai kia c̣n ấm ức nghi ngờ về sự hiện hữu của
đàn chó săn nằm vùng nơi hải ngoại, th́ việc làm của tên
Trần Trường tại phu phố Bolsa, cùng một số vụ việc vừa
xảy ra ở Nam Cali, quanh vụ VC Nguyễn Minh Triết tới Mỹ
đă trả lời một cách hùng hồn rồi vậy.
Đă đành cộng đồng lưu vong đắc thắng trong trận giặc cân
năo đầu tiên. Nhưng chẳng lẽ chúng ta lại ngồi rung đùi
trước thành quả ở Nam Cali, mà chẳng có kế hoạch nào
khác đối với hàng trăm hàng ngàn tên khác c̣n ẩn núp
trong bóng tối? Hoàn cảnh cộng đồng lưu vong hôm nay
chẳng khác ǵ hoàn cảnh Chính quyền Ngô Đ́nh Diệm ngày
xưa. “Chiến Dịch Tố Cộng” sở dĩ thất bại chỉ v́ ḷng dân
thuở ấy “không tin” có con vi trùng cộng sản đang ḅ lổm
ngổm chung quanh họ.
Nhưng nếu ngày nay cộng đồng lưu vong nhất định mở lại
“Chiến Dịch Tố Việt Cộng Nằm Vùng” ngay trên xứ lạ, th́
chắc chắn các thành tố lưu vong-bao gồm hầu hết các
chiến sĩ VNCH đă từng trực diện đấu tranh với quân thù
cộng sản nơi chiến trường, các tù nhân chính trị từng
nếm đủ mùi gian khổ trong tù ngục cộng sản-tất cả không
thể không nhiệt liệt hưởng ứng.
V́ đây là quyền lợi thiết thực của chúng ta. Đây là
nhiệm vụ quan yếu của chúng ta, mà ta phải lo gánh vác
lấy, chớ không thể trông đợi vào ai khác, nhằm thanh lọc
hàng ngù, lột trần cho bằng hết những đứa vô lại đội lốt
tị nạn, những tên “đón gió trở cờ”, những gă hoạt đầu đă
và đang lớn tiếng kêu gào “hoà hợp hoà giải”với quân
cướp nước. Ta phải viết tên họ chúng lên mặt đường cho
kẻ qua người lại trông thấy mà phỉ nhổ. Phải cô lập
chúng bằng một chiến dịch toàn diện. Bằng sự khinh khi
ruồng bỏ nơi xóm giềng, bằng cách chấm dứt giao thiệp
nếu đă trót nhầm mà qua lại thăm viếng. Và trên hết, ta
phải xa lánh ngay những đứa tuyên truyền dụ dỗ “Việt
kiều về thăm quê hương”, đem vốn liếng về hợp tác làm ăn
kinh doanh với ngụy quyền cộng sản.
Nói tóm lại , một khi cộng đồng lưu vong đă quyết tâm
thi hành chiến dịch bài trừ cái ung nhọt “nằm vùng” một
cách nghiêm cẩn, th́ bất cứ kẻ nào biểu lộ thái độ bao
che bênh vực đối phương đều là kẻ thù của chúng ta, nhất
thiết ta không nhận chúng là đồng hương nữa. Được như
vậy mới mong kiện toàn hàng ngù, mới có đoàn kết, mới có
khả năng xây dựng một mặt trận đấu tranh thống nhất
trong giai đoạn tới.
Cuộc đấu tranh của cộng đồng Nam Cali c̣n để lại cho ta
một lợi thế đáng kể. Nó giúp chính quyền Hoa kỳ nhận
chân cái hoạ “t́nh báo Việt Cộng”. Cho nên cơ quan FBI
mới phải lên tiếng kêu gọi người Việt tị nạn hợp tác
truy lùng và tróc nă những tên cán bộ nằm vùng vừa có
nhiệm vụ phá hoại cộng đồng lưu vong, vừa có sứ mạng
“gián điệp” xâm phạm tới nền an ninh Hoa Kỳ. Lời kêu gọi
của FBI quả là một cái tát tai đau đớn đối với tập đoàn
CSVN. V́ nó gián tiếp thừa nhận việc làm chính nghĩa của
cộng đồng Nam Cali, nó tán thành cái lư lẽ tại sao cộng
đồng người Việt đă hùng dùng đứng lên đập nát mưu đồ phá
rối trị an từ vụ tên VC
Trần Trường cùng đồng bọn trong
một số vụ việc đă và hiện đang xảy ra tại Cali. Ngoài
ra, nó c̣n cho thấy nguỵ quyền CSVN đă quá ngu ngốc, tự
ḿnh làm vỡ lở kế hoạch bên trong một cường quốc đă bố
thí cho chúng một cuộc bang giao miễn cưởng!
Cộng đồng lưu vong cùng phải lo đối
phó với kẻ thù trong cái thế trường kỳ. Chúng nó luôn
ŕnh rập đâu đây. Chúng nó đă khiêu chiến một lần, th́
sớm muộn cùng sẽ có một cuộc đụng độ khác xảy ra do
chúng lựa chọn thời điểm.
Cộng đồng lưu vong đang ở chổ sáng, mà đối thủ gian manh
lại ẩn núp trong bóng tối, tất nhiên chúng ta phải gia
tâm pḥng bị. “Tri bỉ tri kỷ”
hỏi c̣n có kế hoạch nào hơn là mở cuộc hành quân lùng
địch ngay trong lúc này?
|
|
Chống Cộng làm sao về Việt Nam?
Huy Phương
Sau khi miền Nam thất thủ, quân đội tan
hàng, chúng ta di dân tỵ nạn sang đây đă
hơn 32 năm mà vẫn c̣n giữ được lá quốc
kỳ và một cộng đồng tiến bộ không cộng
sản.
Điều ấy có được là nhờ sự tranh đấu bền
bỉ của toàn thể đồng hương một ḷng
không chấp nhận cộng sản bất cứ ở đâu và
dưới h́nh thái nào. V́ quan niệm đó,
cộng sản rơ ràng không thể tuyên truyền,
hoạt động trong bất cứ lănh vực chính
trị nào, ngoài những công ty hay chợ búa
làm ăn mang tên những công dân Hoa Kỳ vô
danh và toàn thể viên chức đại diện cho
chế độ cộng sản đă không có thể công
khai xuất hiện bất cứ ở nơi nào có đồng
hương tỵ nạn cộng sản.
Tôi c̣n nhớ câu nói của cháu Lữ Anh Thư,
một người thuộc thế hệ trẻ đang là một
nhà hoạt động dân chủ tại vùng Hoa Thịnh
Đốn đă nói rằng: "Đối với cộng sản họ
không cần ḿnh theo họ, ḿnh không chống
họ là họ đă thắng". Tôi nghĩ đó là một
nhận xét đầy kinh nghiệm và đúng đắn.
Điều này cùng khiến chúng ta nghĩ đến
câu nói của Đức Khổng Tử khi nói về học
vấn: "Học vấn như chèo thuyền đi nước
ngược..." để liên tưởng đến cuộc tranh
đấu chống sự xâm nhập của cộng sản: "Chống
cộng sản như chèo thuyền nước ngược, nếu
ngưng tay là thuyền sẽ bị xô xuống vực".
Chúng ta là những nạn nhân của cộng sản,
đă bị tan cửa nát nhà, đấu tố, tù đày,
mất mát, đă bỏ quê hương mồ mả cha ông
để lưu lạc dến đây, chúng ta có muốn
cộng sản cùng đến đây, hoạt động ngay
giữa cộng đồng tỵ nạn, treo cờ đỏ sao
vàng trên nóc Phước Lộc Thọ và trên
những con đường chúng ta đi, trong những
khu phố chúng ta đang ở hay không? Mà
chế độ đó đă đem lại ǵ cho dân tộc
chúng ta trong suốt nửa thế kỷ qua, với
tự do bị tước đoạt, và nhân phẩm con
người bị coi rẻ.
Vậy th́ chúng ta đừng đứng ngoài lề cuộc
sống để lên án rằng người ta sao cứ đi
biểu t́nh, cứ hô hào chống Cộng. Bạn có
trải qua đau khổ, trải qua mất mát, chia
cách, tù đày chưa? Bạn đă bao giờ là nạn
nhân cộng sản chưa? Bạn có bao giờ nhớ
lại lư do nào, trong một này nào đó
không xa lắm đâu, đă đưa bạn đến đây. Đó
không phải là một giấc mộng bạn đă trải
qua đâu, đó là sự thật c̣n để lại những
vết sẹo trên da thịt và nhất là trong
tâm hồn của bạn. Nếu chúng ta không
tranh đấu, các thế hệ sau sẽ bị nhận
ch́m trong cơn hồng thủy mà chúng ta đă
hứng chịu v́ lỗi của chúng ta đă không
quan tâm đúng mức đến cái gọi là thảm
họa cộng sản.
Tôi có nghe nhiều người mỉa mai, nói rằng v́ sao những
người biểu t́nh không kéo nhau về Việt Nam mà chống cộng?
Tôi cùng xin hỏi lại, nếu chế độ cộng sản thực sự tốt
đẹp, v́ sao những người này không đem tất cả gia quyến
về Việt Nam mà sống? Tôi nói “toàn thể gia quyến” là v́
tôi không muốn những người này sống ở Việt Nam mà được
bú sữa Mỹ và phè phỡn nhờ đồng đô la Mỹ. Lư do v́ sao
không về Việt Nam mà chống cộng th́ chắc những người này
dù đầu óc có tối tăm bao nhiêu cùng phải hiểu. Chúng ta
không muốn đồng bào đang tranh đấu ở quê nhà đơn độc mà
không được hỗ trợ bởi quốc ngoại, mặt khác chúng ta cùng
phải cho những vị dân cử mà chúng ta đă bầu họ lên, phải
hiểu nguyện vọng của cử tri. Nhất là những người Việt
Nam ở hải ngoại phải lên tiếng cho thế giới thấy rơ
những sự thật về chế độ cộng sản ở Việt Nam. Trong khi
chế độ cộng sản trên toàn thế giới đă tan ră, đất nước
Việt Nam, những người cộng sản vẫn c̣n ôm lấy sự độc tài,
đảng trị để làm khổ dân. Ngày này nếu họ không c̣n đảng
th́ họ cùng dựng nên băng đảng cho quyền lợi cho một
thiểu số, c̣n lầm than của đất nước họ chẳng quan tâm.
Tôi cùng có nghe nhiều người lo ngại ch | | |