|
Bản Tin LỰC LƯỢNG QUỐC DÂN VIỆT NAM -
Số 6 |
|
|
|
Trở về
trang
chính
Những bản tin trước > |
5
4
3 2
1 |
| |
|
|
Lá thư ban biên
tập
Giải quyết cho Việt-Nam
Đồng bào Tiền Giang và nhiều tỉnh
khác, đă phẫn uất, không sợ hăi, bất
chấp tù tội, kéo về biểu t́nh khiếu
kiện tại Saigon đă qua tuần lễ thứ
tư, nhân số có ngày đă lên tới cả
ngàn người, họ nắm ngối, gối đất,
nằm sương và đói khát. Niềm uất hận
của dân phải là hằn sâu lắm để đưa
tới phải cam chịu cực khổ như vậy !
Chính quyền Cộng sản đặc phái công
an, cảnh sát canh chừng, bao vây
chặt chẽ. C̣n lại, tất cả là bất
động, im ĺm, mọi ngừoi đang trông
chờ một biến cố. Đây là một hiện
tượng kỳ lạ v́ b́nh thường th́ trong
một xă hội đày mâu thuẫn, bất công,
bạo tàn như thế, nó đă phải là một
mồi lửa để gây thêm biến động.
Ngọn lửa cách mạng rơ ràng là vẫn
chưa đủ độ nóng để đưa đến bùng nổ
lớn hơn nữa. Tại sao vậy?
Phía Nhân Dân, sau sáu chục năm chịu
đựng đàn áp, bất công, nằm ép một bề
coi lữ cán bộ đảng xây nhà, chiếm
đất th́ chắc là oán hận đă cao ngất
trời xanh, nhưng theo tin tức mà
người quan sát thâu lượm được số dân
khiếu kiện phần lớn là bà con, họ
hàng "Liệt sĩ và Dững sĩ của chế độ"
nên mới dám ỷ ḿnh lấn lướt, - đại
đa số dân oan khác vẫn nén hờn chờ
đợi.
Về phía Đấu Tranh đă thấy có vài lời
kêu gọi yểm trợ nhưng ảnh hưởng c̣n
yếu ớt, không thấy hiệu quả. Đó là
bằng chứng các chiến sĩ Dân Chủ VN
chưa lớn mạnh trong quần chúng hay
chính họ chưa đủ mạnh bạo đi t́m một
cách giải quyết dứt khoát.
Hải Ngoại cững chưa có vận động mạnh
mẽ ǵ hơn ! Chúng ta đă thấy rơ từ
lâu sự việc này là hậu quả của hiện
tượng lực lượng ta phân tán.chưa
chuẩn bị hay là hải ngọai đang trông
chờ một việc ǵ đó bùng lên như cuộc
cách mạng nhung tại Tiệp khắc?
Phía CSVN, họ luôn luôn có khả năng
duy tŕ một bậc thềm an toàn, bậc
thềm này, chưa phe tranh đấu nào
vượt qua được, dầu trong thâm sâu
Nhà Nước ấy và bè lữ đă bắt đầu run
sợ cho tương lai, đă cảm thấy lạc
thời, mất thế, dân xa lánh và cững
đă thực sự lo lắng sửa soạn cho một
cuộc bỏ chạy yên lành. Tiền gởi tại
các ngân hàng ngoai quốc với những
trương mục khác nhau và những vụ rửa
tiền tinh vi, những cuộc hôn nhân
cho con cái họ an ṭan khi bị thất
sủng.
Đối với Quốc Dân, bậc thềm kia trước
hết là bậc thềm tâm lư. Quốc Nội
phải có khả năng vượt qua bậc thềm
sợ hăi để từ đó đứng lên giành lấy
quyền quyết định vận mệnh của chính
ḿnh.
Hải Ngoại có thể yểm trợ bằng nhiều
cách, nhưng cách thiết thực, hữu
hiệu nhất lúc này là trợ lực bằng
một cuộc tấn công Tâm Lư Chiến khéo
léo. Hải Ngoại cần tận dụng lọai vữ
khí quan trọng nhất là Truyền Thông,
cung cấp, phổ biến những tin tức có
lợi cho chiều hướng Dân Chủ Hoá đất
nước, đưa các làn sóng tin tức lay
động ḷng người vào quốc nội và
chuẩn bị sẵn sàng cho các t́nh huống
cần thiết sau này.
Tinh thần dân tộc tự quyết, một
chính thể dân chủ cho quê hương phải
chính do chúng ta chủ động, quốc tế
không thể yểm trợ nếu chúng ta vẫn
thờ ơ để mặc ḷai quỷ đỏ dầy xéo quê
hương.
Dân Việt thương nước không thể ỷ lại,
chờ người, nhờ người ! Ta là chính,
ta phải chủ động trong công cuộc
giành lại quyền tự do cho quê hương
!
Tháng 7
năm 2007 |
|
|
Đồng Bào Tiền Giang vẫn c̣n tiếp tục
biểu t́nh trước Quốc Hội sang ngày thứ 23
Khoảng gần 9 giờ sáng hôm nay ngày
14/07/2007, hơn 200 bà con thuộc các tỉnh
Cần Thơ, B́nh Thuận, Bến Tre và thành phố
Sài G̣n đă cùng nhau "xuống đường" tuần hành
qua các đường phố của Sài G̣n. Họ chia làm 3
nhóm : nhóm hùng hậu nhất là Cần Thơ với hơn
100 người đă đi như lộ tŕnh ngày hôm qua và
hướng về dinh Độc Lập; nhóm thứ hai là B́nh
thuận với khoảng hơn 50 người th́ đi về phía
đường Nguyễn Đ́nh Chiểu quận 3 và nhóm sau
cùng là hổn hợp Bến Tre và Thành phố Sài G̣n
khoảng hơn 40 người th́ đi về phía công
trường Rùa. Cùng như ngày hôm qua, ngay khi
bà con "khai quân" th́ CA đă tăng cường bám
sát để "bảo vệ" đoàn biểu t́nh không cho
đồng hương ở Sài g̣n được tiếp cận v́ sợ "bịnh
khiếu kiện" lan truyền. Khoảng hơn 10 giờ
th́ đoàn người đi về phía đường Nguyễn Đ́nh
Chiểu hướng về tư dinh của Thủ Tướng Nguyễn
Tiến Dùng (ở số 91 Nguyễn Đ́nh Chiểu, Quận 3
(?) ) th́ bị CA ngăn chặn và vào giựt các
biểu ngữ nhưng bà con không đồng ư nên có sự
dằn co, bà con la lên Thủ tướng chống
tham nhùng, th́ tại sao lại bắt chúng tôi
dẹp biểu ngữ chống tham nhùng khi đi ngang
qua nhà của Thủ Tướng ? Thấy quyết tâm của
bà con nên CA đành nhượng bộ và để đoàn biểu
t́nh tiếp tục tuần hành. Hơn 11 giờ, một
phần v́ nóng oi bức, một phần bị CA tăng
cường nên bà con đă lần lượt trở về lại
VP/QH2.
Vào lúc 2
giờ chiều cùng ngày, một thanh niên đang thu
h́nh dân oan trước trụ sở VP/QH2 th́ bị CA
ch́m mặc thường phục đến đ̣i tịch thu máy và
phim nhưng người thanh niên nầy móc thẻ
phóng viên (?) ra và không đồng ư việc làm
của CA. Với máu côn đồ quen thuộc, anh CA đă
đánh người thanh niên sạc máu, việc nầy làm
bà con bất măn nên cùng nhau "tham chiến" để
bảo vệ thanh niên và làm anh CA "bỏ xe chạy
lấy người", và "phe ta" đă tịch thu được một
"chiến lợi phẩm" chiếc xe găn máy mang biển
số 52U46702 đem vào trong ṿng rào của trụ
sở VP/QH2 để triễn lăm.
Tuy là ngày thứ bảy cuối tuần nhưng đồng bào
vẫn tiếp tục từ các tỉnh miền Tây lên tăng
cường cho đoàn biểu t́nh ở VP/QH2 đầy ấp
người từ trong ra ngoài và đồng bào lo đêm
nay chắc phải ngù ngồi v́ không c̣n chỗ để
đặt lưng. Đứng phía ngoài nh́n VP/QH2 nếu không
có lầu cao th́ sẽ không c̣n nhận ra đó là một ṭa lầu
nguy nga tráng lệ như trước đây mà tưởng như là một xóm
lao động b́nh dân nhất của Việt nam với các nhà bạt, tấm
ny lông và biểu ngữ, băng rôn bao trọn hàng rào cả trong
lẫn ngoài, và đang "lan dần" che kín cả lối đi trước và
sắp sửa tấn công luôn cả cửa sau. Với t́nh trạng nầy,
quí vị Dân biểu muốn vào Quốc hội họp phải len vào giữa
đám nhà bạt và ny lông để t́m đường đi vào "lo việc dân",
không rơ quí vị nầy nghĩ ǵ khi thấy "chủ nhân" của ḿnh
đang sống vơ vất như vậy ?
|
|
Những
người cùng khổ
Hà Văn Hải
Chế độ Cộng Sản đă đem lại một điều ǵ
công bằng cho tất cả người Việt Nam?
Chắc chắn chúng ta chỉ có thể trả lời
được là chế độ vô nhân này đă đem lại sự
thống khổ cho toàn dân tộc, không chừa
một người nào.
Khởi đầu từ ngày
20 tháng 7 năm 1954, khi CSVN đă chính
thức kư kết chia đôi đất nước với Thực
dân Pháp theo đúng lệnh quan thầy Nga
Hoa, cả một nửa đất nước, miền Bắc, bị
đặt dưới nền thống trị của Cộng Sản
Việt Nam theo đúng chính sách và chủ
nghĩa cộng sản quốc tế. Ngay từ buổi đầu
cai trị, Hồ Chí Minh đă mượn tay Trường
Chinh để giết đi hơn một triệu người qua
vụ cải cách ruộng đất. Và sau đó để tạo
dựng một xă hội theo đúng mục tiêu TRỒNG
NGƯỜI, CSVN đă thẳng tay đàn áp tất cả
người bất đồng chính kiến, người dân vô
tội. Đồng bào Miền Bắc Việt Nam bắt đầu
biết khổ.
Và ngày 30
tháng 4 năm 1975 khi chiến xa đại
pháo, hỏa tiễn, vù khí tối tân của
đoàn quân viễn chinh Sinh Bắc Tử
Nam, đă trút xuống miền Nam, hàng
trăm ngàn tấn bom đủ loại, để hoàn
tất nhiệm vụ của thế giới đại đồng,
sống chung không biên giới. Miền Nam
thất thủ khi những chiến xa tràn vào
xâm chiếm Dinh Độc Lập. Đại Tá CS
Bùi Tín cùng đoàn tùy tùng vào "giải
phóng" miền Nam để rồi sau đó không
lâu, cả trăm ngản người bị lừa đưa
vào những nhà tù man rợ mang danh
hiệu bóng bẩy "Trại Tập Trung Cải
Tạo", hàng trăm ngàn người khác bị
đẩy vào vùng rừng hoang nước độc
Kinh Tế Mới sau vụ đánh Tư Sản Mại
Bản.
Cả nước Việt Nam đă tiến đến một xă hội đại đồng, theo
sự diễn tả của Phạm Văn Đồng, ở VN không có những người
quá giầu như Rockefeller, Bill Gate, nhưng giai cấp vô
sản, vô gia cư nghèo đói ngủ đường, ngủ chợ lại tăng
trưởng rất nhanh chóng trong xă hội chủ nghĩa, và hơn
thế nữa, Việt Nam bây giờ ( 1980) mọi người đều nghèo
bằng nhau. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, thêm một nửa nước
biết khổ.
Những người may mắn vượt thoát khỏi gông cùm cộng sản và
được định cư tại quốc gia đệ tam. Ngoài sự tủi hận mất
nước, nỗi buồn viễn xứ, họ lại c̣n bị CS Hà Nội nhục mạ:
phường giá áo túi cơm, bỏ quê hương chạy theo Mỹ Ngụy,
thậm chí người Việt Tỵ Nạn c̣n bi liệt vào những thành
phần bất hảo như trộm cướp, hút sách, ma cô đĩ điếm. CS
Hà nội rêu rao hàng ngày trên truyền thông báo chi, cấm
thân nhân nhận tiền của những thành phần bất hảo gởi về
và sau đó cho phép gởi về mỗi lần 2 Kilô. Từ đó người
Việt lưu vong bắt đầu thấm thía nỗi nhục mất nước. Cứ
mỗi năm đến ngày 30 tháng thấy ḿnh biết khổ.
Sau
khi đất nước không c̣n chiến tranh, CSVN vẫn đặt quyền
lợi cá nhân trên vận nước, quên đi phúc lợi quốc gia,
điều này đưa đến vô số thảm cảnh cho người dân vô tội.
Đông đảo người trẻ sanh trưởng sau ngày Nam Bắc thống
nhất nhưng đă không biết được một ngày vui. Nạn xuất
cảng Lao Nô tuổi từ 18 trở lên là một nguồn lợi lớn cho
nhà cầm quyền nên đang được khai thác triệt để. Chỉ
thương cho những người dân lương thiện này, bị bắt đóng
đủ thứ tiền cho đầu nậu, qua ngoại quốc bị đối xử thiếu
nhân đạo, bị đuổi việc, bị công an xứ người ruồng bắt
như những tội phạm. Hàng trăm ngàn người biệt xứ thấy
ḿnh biết khổ.
Ngoài ra, hàng trăm ngàn phụ nữ Việt Nam v́ hoàn cảnh
túng thiếu đành ḷng đi làm dâu xứ người. Trong số này,
rất nhiều người bị đối xử như một món hàng; họ bị ngược
đăi, bị bán đi làm nô lệ t́nh dục. Đă có biết bao nhiêu
chợ người đă mọc lên trong và ngoài nước, ở những nơi
này người phụ nữ bị bắt buộc khỏa thân để được chọn làm
vợ. Báo chí, truyền thông đă bao lần đưa ra tin tức về
những phụ nữ Việt Nam bị bán trên mạng hay ở những quán
cà phê Singapore, Phi Luật Tân. Trẻ em Việt Nam cũng
chịu chung một số phận oan nghiệt, các em sống trôi nổi
bơ vơ trong các động măi dâm ở Svey Pak, Seam Rea,
Battambang, Phnom Penh mà một nhà nghiên cứu gia Hoa Kỳ,
ông Aaron Cohen, đă cho biết tại những địa ngục trần
gian này, số trẻ em Việt Nam đông gấp mười lần trẻ em
bản xứ. Người Việt trong nước và hải ngọai đều cảm thấy
xót xa cho quê hương, dân tộc ḿnh. Thấy ḿnh cùng khổ.
Ngay
cả kẻ thù dân tộc cũng có những nỗi niềm riêng. Đó là
những người v́ bả vinh hoa, chút lợi nhỏ, bán rẻ lương
tâm, đang tâm làm tôi mọi cho ngoại bang. Những kẻ này
cũng không dám ngửng mặt nh́n đời. Lương tâm họ đang bị
dằn vặt. Nỗi khổ mới đang gậm nhấm trong tâm của họ, nỗi
sợ hăi không c̣n dám ngửng mặt nh́n họ hàng thân thuộc.
Nổi khổ này biết tỏ cùng ai?
Những người dân từ miền Trung khô cằn sỏi đá, bà con nơi
quê hương Đồng Khởi Bến Tre, những ngưởi dân từ miền Bắc
xa xôi đến tận vùng Cà Mau, những bà mẹ chiến sĩ đă một
thời nhịn ăn tiếp tế để bây giờ nhận biết là ḿnh đă bị
lừa đăo. Những anh du kích bộ đội đói khổ ngày xưa đă
trở thành những người có quyền cao chức trọng nhưng đă
không đoái hoài ǵ đến cảnh khổ của người dân. Những gia
đ́nh liệt sĩ, những gia đ́nh có công với Cách Mạng bây
giờ đă thấm thiá sự trở mặt của chế độ v́ bây giờ chính
bản thân họ bị cưỡng chiếm đất đai, đuổi ra khỏi nơi
chôn nhau cắt rốn. Những phục viên, phế binh, vợ tử sĩ đă
nhận ra chân tướng của những người lănh đạo, họ bị dổn
vào chỗ khốn cùng, ruộng mất nhà tan, họ kéo nhau lên
thành phố, lên thủ đô, đến nơi làm việc của những người
tự gọi ḿnh là Đại Diện dân, ngày đêm biểu t́nh khiếu
kiện. Nước Việt Nam giờ lại có thêm những nỗi đau khổ
bên vỉa hè thành phố.
Những thanh niên trí thức sau khi tốt nghiệp , họ nhận
chân được sự thật, thấy tương lai của dân tộc bị đe dọa,
họ đă quyết định nói thay những người không thể nói. Họ
đă vào tù, đó là cái giá phải trả cho những sĩ phu v́
chân lư không sợ bạo quyền. Sau song sắt, họ nhận thức
được sự cùng khổ của dân tộc, nếu không bi tù hôm nay
th́ cũng vào tù ngày mai. Ho chấp nhận sự cùng khổ với
Dân Tộc.
Những nhà tu hành ray rứt nỗi ưu tư khi tôn giáo ḿnh bị
xúc phạm, tín ngưỡng bị chà đạp, không thể hành đạo,
ḷng người chao đảo, luân thường đảo lộn. Kể từ đó khổ
ải đến với nhân gian. Tù không tội, tội không tù.
Lại một nỗi thống khổ khác đến với dân tộc.
Nạn
đế quốc bành trướng thế lực, những thái thú mới cam phận
làm thân trâu ngựa cho ngoại bang, hút máu mủ đồng bào.
Chưa đủ họ c̣n dâng đất, nhượng biển của tổ tiên đă đổ
xương máu để tô ǵn giữ giang sơn. Cả dân tộc phẫn uất,
nỗi uất hận dâng tràn, Cả quê hương ch́m trong tủi nhục.
Thêm sự khổ đau cho ḍng giống lạc hồng.
Hỡi
những oan hồn uổng tử, vong linh của những đấng Tiên
Liệt, những anh linh của các bậc tiền bối, những anh
hùng vị quốc vong thân, hăy về đây chứng dám để nghe
tiếng kêu cứu của những con dân nước Việt, hỡi những sĩ
phu nước Việt, những anh thư con cháu các Bà Trưng,
Triệu, những bậc trí giả, những người con yêu quư của mẹ
VN, chúng ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ, không thể
đang tâm bịt tai, để mặc thế sự xoay vần. Chúng ta phải
hướng về quê hương lắng nghe tiếng vọng của hơn 80 triệu
người, những người đang khổ. Chỉ có chúng ta những người
cùng khổ mới có thể tự cứu chúng ta trong bể khổ thế
gian. Năm 1789, nước Pháp đă t́m ra giải pháp để tự cứu,
và cách mạng Đông Âu cũng đă tự cứu họ, Nước Cam Bốt đă
và đang có Sam Rainsy, một người luôn tranh đấu cho nền
Dân Chủ quê hương.
Bao
giờ đến Dân Tộc chúng ta?
|
|
Phái đoàn GHPGVNTN thăm và tiếp tế
khối Dân oan khiếu kiện ở Sàig̣n
PARIS, ngày
14.7.2007 (PTTPGQT) - Viện Hóa Đạo Giáo hội
Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) vừa
gửi tin sang Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc
tế cho biết rằng vào sáng ngày thứ sáu 13.7,
theo chỉ thị của Đại lăo Ḥa thượng Thích
Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo, một Phái
đoàn Phật giáo thuộc Ban Đại diện Giáo hội
tỉnh Tiền Giang đă thay mặt Giáo hội đến ủy
lạo và tiếp tế cho Khối Dân oan khiếu nại
tại tiền t́nh Văn pḥng Quốc hội II ở số 194
đường Hoàng Văn Thụ, Phường 10, Quận Phú
Nhuận, Saigon.
Phái đoàn do Thượng tọa Thích Minh Nguyệt
cầm đầu. Thượng tọa là Chánh Đại diện Ban
Đại diện tỉnh Tiền Giang, thiết lập theo
Quyết định số 28 của Viện Hóa Đạo ban hành
ngày 6.2.2007. Tháp tùng với Thượng tọa c̣n
có Thượng tọa Thích Thiện Lễ, Phó Đại diện
Ban Đại diện tỉnh Tiền Giang, Đại đức Thích
Huệ Minh, Đặc ủy Thanh niên Ban Đại diện
tỉnh Tiền giang, và Thượng tọa Thích Giác
Ngôn thuộc Hệ phái Khất sĩ.
Mặc dù qữy
Từ thiện của GHPGVNTN hiện nay rất eo hẹp,
nhưng đă trích ra 13 triệu đồng để Phái đoàn
đem đến và trao tận tay cho tập thể Dân oan
đi khiếu kiện trước tiền đ́nh Quốc hội II
suốt 3 tuần lễ vừa qua. Đồng bào Dân oan đă
rất vui mừng đón tiếp Phái đoàn Phật giáo và
ngỏ lời cám ơn sự quan tâm của GHPGVNTN.
Thượng tọa Thích Minh Nguyệt đă đáp lời chia
sẻ với đồng bào lâm nạn áp bức oan khiên.
Thượng tọa c̣n nói ḷng từ bi của đạo Phật
khiến cho chư Tăng Ni và Phật tử không thể
nào nguôi ngoai trước sự nghèo đói, bất công
mà nhân dân phải gánh chịu biết bao năm ṛng.
Thượng tọa cùng chuyển lời vấn an, chia sẻ
và cầu nguyện của Đại lăo Ḥa thượng Thích
Quảng Độ mà v́ hoàn cảnh bị quản chế nên Ḥa
thượng chưa thể trực tiếp đến thăm và ủy lạo
đồng bào.
Tại cuộc thăm viếng và tiếp tế này Thượng tọa Thích Minh
Nguyệt và phái đoàn đă gặp gỡ đại diện khối Dân oan
khiếu kiện từ các tỉnh Tiền giang, An giang, Kiên giang,
Bến tre, B́nh dương, Đồng tháp, Long an, Cần thơ, v.v...
Sau đó đồng bào đă tiễn Phái đoàn lên xe rồi mới trở vào
tiền đ́nh Văn pḥng Quốc hội II.
T́nh cảnh Dân oan khiếu kiện ngày càng đông, lên tới con
số một ngh́n người đến từ 14 tỉnh thuộc vùng đồng bằng
sông Cửu Long. Sự kiện hiếp đáp dân của nhà đương quyền
địa phương kéo dài từ hai mươi năm hơn. Trên tạp chí Quê
Mẹ xuất bản tại Paris đă báo động hiện trạng nông dân từ
sông Tiền sông Hậu đông đảo kéo lên Saigon biểu t́nh
khiếu kiện từ năm 1988. Thời ấy, mỗi ngày có đến hai, ba
trăm người và kéo dài trong nhiều tháng.
Trong Đơn Thỉnh nguyện do hàng chục người đại diện kư
tên hôm 7.7.2007 gửi Văn pḥng Quốc hội II, Văn pḥng
Chính phủ, Bộ Công an báo động sự kiện Văn pḥng Quốc
hội II đă đóng cửa từ hôm 5.7 khiến cho việc Vệ sinh vô
cùng khó khăn, đặc biệt cho các cụ già và phụ nữ. Đơn
Thỉnh nguyện yêu cầu mở cửa Văn pḥng Quốc hội II để
giải tỏa vấn đề, đồng thời "giám sát việc giải quyết
dứt điểm cho dân oan theo tinh thần luật pháp với sự kết
hợp của chính quyền tỉnh Tiền Giang, An Giang, Kiến
Giang, Bến Tre, B́nh Dương, Đồng Tháp... cùng đoàn Chính
phủ liên ngành".
Qua cuộc điện đàm sáng nay, Đại lăo Ḥa thượng Thích
Quảng Độ cho Pḥng Thông tin Phật giáo Quốc tế ở Paris
biết rằng vào đầu tuần lễ tới đây Viện sẽ tổ chức cuộc
thăm viếng lần thứ hai để ủy lạo và tiếp tế tập thể Dân
oan Khiếu kiện. |
Sinh hoạt Lực Lượng
Quốc Dân Việt Nam
Tiếp xúc
với tướng Singlaub
Ngày 21/6/2007, đáp lời mời của
Cựu Tướng Hoa Kỳ John K.
Singlaub, chiến hữu Nguyễn Duy
Hinh và Hà Văn Hải đă đến văn
pḥng của Tướng Singlaub tại
Washington DC để trao đổi những
tin tức liên quan vấn đề đấu
tranh chung tại Á Châu, nhất là
vấn đề Đông Dương (Việt -Miên-Lào).
Tưởng cững cần nhắc lại là Tướng
Singlaub là người từng tham
chiến tại Trung Hoa trong thập
niên 1940 với Quân Đội Trung Hoa
chống lại Mao Trạch Đông, sau đó
tham chiến tại Triều Tiên và
cuối cùng trong cuộc chiến Việt
Nam. Ông rất cảm thông với những
người Tỵ nạn CS, và là kẻ thù
của độc tài và cộng sản.
Năm 1985 ông đă tổ chức một một đại
hội "Thế Giới Chống Cộng " - The
World Anti Communist League tại Úc
Châu và quy tụ nhiều nhân vật
nổi tiếng trên thế giới về tham
dự (trong kỳ đại hội này Ch/hữu
Nhi Lang đă đại diện quốc gia
Việt Nam). Sau do Tổ chức WACL
đă kết hợp với nhiều Tổ Chức
khác như Nhật và Đài Loan.
Tướng Singlaub đă tiếp xúc
và yểm trợ LLQD-VN từ nhiều
năm qua. Ông tin tưởng với
niềm khát vọng tự do của hơn
80 triệu người trong nước
cùng sự họat động tích cực
của hơn 3 triệu người Việt
Nam tỵ nạn tại hải ngọai,
qua hệ thống truyền tin tân
tiến với những vị nắm giữ
vai tṛ thông tin, báo chí
trong cộng đồng chắc chắn
cộng sản sẽ bị giải thể và
tan ră như tại Nga Sô và
Đông Âu. Và chắc chắn nước
Việt Nam sẽ chọn được những
người tài đức ra gánh vác
việc nước qua lá phiếu trực
tiếp của họ trong một tương
lai không xa.
Tinh hữu nghị Cam Bốt và Việt
Nam
Sau cuộc bầu cử thành công tại
Cam Bốt, Đảng Sam Rainsy đă đẩy
mạnh công tác Quốc tế vận và
chuẩn bị cho kỳ bầu cử quan
trong năm 2008, mà ông Sam
Rainsy hy vọng sẽ được tín nhiệm để
trở thành vị Thủ Tướng Dân Chủ
không cộng sản thay thế Hun Sen
bù nh́n CSVN từ nhiều năm qua.
 Ông
Sam Rainsy thuộc gịng giơi
quư tộc, thân phụ ông từng
tham chinh dưới thời Ḥang
Thân Sihanook , sau khi cùng
với Ḥang Thân Rannaridh lập
đảng Funcinpec, khi HT
Rannaridh bi ép phải làm Đồng
Thủ Tướng với Hun Sen (v́ ông
thắng phiếu trong cuộc bầu
cử) và ong Rainsy đă nhận
lời làm Bộ Trưởng. Nhưng
không lâu đảng Funcinpec bị
Hun Sen ám hại, ông bi ám
sát hụt và 15 thành viên
trong đảng bị giết trong
cuộc mưu sát bằng lựu đạn,
hơn 150 người bị thương, ông
tách ra lập đảng Sam Rainsy, đến
tháng 2 năm 2005 ông bị lện
bắt giam cùng hai người đồng
viện nhưng một người đă trốn
thóat, một người bị tù c̣n ông được
Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ đưa ra phi
trường và sống lưu vong tai
Pháp. Ngày 12/2/2005 ông đă
tiếp xúc với tiến sĩ Hà Văn
Hải và hai người đă có cơ
hội làm việc chung với nhau,
năm 2006 tiến sĩ Hà Văn Hải
có ghé Văn Pḥng của Đảng
Sam Rainsy và có trao đổi
một số vấn đề giúp đỡ Dân
Chúng Khmer.
Trong chuyến công du để vận
động quốc tế yểm trợ cho dân
chủ của dân chúng Cam Bốt,
ngày 23/6/2007, Ch/h Hà Văn
Hải đă được ông Sam Rainsy
mời đến tham dự buổi nói
chuyện với CĐ người Khmer
tại Hội trường Centre Des
Loisirs, thành phố Ville
Saint Lawrence
(Montreal-Quebec)- Canada .
Trong buổi lễ Ch/Hữu Hà Văn
Hải đă hứa là tiếp tục Yễm
trợ Đảng Sam Rainsy cho đến
khi người dân Khmer có dân
chủ thực sự. Ng̣ai ra Ch/hữu
Hà Văn Hải đă trao quà lưu
niệm và quyển sách Vietnam A
Painful Transition của Giáo
Sư Lâm lễ Trinh gởi tăng với
chữ kư của Tác giả.
Kư thỏa ước với Bangladesh

Trích bài viết của Tuyết
Mai trên Việt
Báo
Nhằm mục đích liên kết các
cộng đồng và những tổ chức
lưu vong bạn để yểm trợ lẫn
nhau trong tinh thần tương
thân tương ái, ngơ hầu
quang phục lại nền dân chủ
cho quê hương, trước đây
Cộng Đồng VN đă liên kết với
các quốc gia Miên, Lào,
Trung Hoa Tự Do để thành lập
Liện Minh Đông Dương. Nay
chương tŕnh được mở rộng
thêm, VN vừa mới liên kết
với Bangladesh và sẽ tiến
tới sự thành lập một Liên
Minh Dân Chủ toàn Đông Nam
Á.
Trong tinh thần đó một buổi
lễ kết nghĩa giữa hai dân
tộc Việt Nam và Bangladesh
được tổ chức vào ngày 7
Tháng 7, 2007 tại Cambridge,
Massachusetts. Trong buổi
lễ này đại diện của hai dân
tộc đă kư chung một thỏa ước,
yểm trợ lẫn nhau chống độc
tài và Cộng Sản trong niềm
mong ước chung là đem lại tự
do, dân chủ cho dân tộc của
hai quốc gia. (xem
hết bài phóng sự ở mục dưới)
Thăm viếng Liên Đài
Thấm
thóat đă gần một năm kể từ
khi Liên Đài của Đức Giáo
Chủ Giáo Hội Cao Đài Phạm
Công Tắc bị cưỡng bách hồi
hương không theo ư nguyện
của Ngài. Khi CSVN cưỡng
chiếm miền nam bằng khủng bố
và bạo lực, sau đó không lău,
vào năm 1988, CSVN đă chính
thức triệt hạ Đạo Cao Đài
bằng cách cô lập, khủng bố
những Chức Sắc, kiểm sóat vả
tuyên bố tại ṭa án Nhân Dân
buộc Cao Đài là một tổ chức
phá họai nhà nước, Đức Giáo
Chủ Phạm Công Tắc tội phản
quốc, theo giặc Pháp để phá
họai nhà nước. Bản án nay
cho đến ngày hôm nay vẫn
chưa được thu hồi hoặc tuyên
bố hủy bỏ; tức là Đạo Cao
Đài vẫn c̣n đứng ng̣ai ṿng
Pháp Luật.
Hiểu được nỗi thống khổ của
những tín hữu có tinh thần
quốc gia và kính mến Đức
Ngài trong và ng̣ai nước, và
để tỏ ḷng kính trọng với
một vị Sáng Lập một tôn giáo,
một số chiến hữu và thân hữu
LLQD-VN ( một vài thân hữu
thuộc giáo hội Cao Đài) đă
t́m cách t́m về với Ngài,
đại diện những Tín Đồ trong
đạo v́ ḥan cảnh không đi
đưôc, đến Liên Đài, nơi an
ngjỉ tai Phnom Pennh, Căm
Bốt, thắp nén nhang để biểu
lộ ḷng tôn kính cững như
búc xúc khi Ư NGUYỆN của
Ngài chưa thành. " Chỉ Đưa
Liên Đài về VN khi đất nước
thật sự Độc Lập, Tự Do, và
Dân Chủ"
Các chiến hữu v́ t́nh cờ đă gặp
những vị chức sắc của Giáo Hôi
từ Tây Ninh đến, đây là dịp may
đề hai bên nói chuyện với nhau
trong tinh thần Quốc Gia, anh em
hiểu rơ nội tâm của những người
trong nước, thế phải làm để sống
c̣n. Chúng tôi cững c̣n biết
thêm nỗi khổ tâm của họ, chẳng
hạn như việc đặt để hai thùng
Phước Sương nơi Ṭa Thánh Tây
Ninh, nhưng thùng thứ hai cững
không được quản lư (sic) mà mỗi
lần muốn chi dùng phải xin phép.
Trước khi phái anh em ra về,
Chúng tôi đă khấn nguyện trước
Liên Đài: Xin Đức Hộ Pháp hộ tŕ
cho dân tộc VN, phù hộ cho những
nhà đấu tranh dân chủ trong và
ng̣ai nước đủ sáng suốt và nghi
lực để sỏm đem lại Dộc Lập, Tư
do và hạnh phúc cho dân tộc."
như ư nguyện của Ngài cững như
ước nguyện chung của hơn 8
triêu con dân nước Việt.
|
|
LLQDVN kư thỏa hiệp với
Bangladesh
Tuyết Mai

Nhằm mục đích liên kết các cộng đồng và
những tổ chức lưu vong bạn để yểm trợ lẫn
nhau trong tinh thần tương thân tương ái,
ngơ hầu quang phục lại nền dân chủ cho quê
hương, trước đây Cộng Đồng VN đă liên kết
với các quốc gia Miên, Lào, Trung Hoa Tự Do
để thành lập Liện Minh Đông Dương. Nay
chương tŕnh được mở rộng thêm, VN vừa mới
liên kết với Bangladesh và sẽ tiến tới sự
thành lập một Liên Minh Dân Chủ toàn Đông
Nam Á.
Trong tinh thần đó một buổi lễ kết nghĩa
giữa hai dân tộc Việt Nam và Bangladesh được
tổ chức vào ngày 7 Tháng 7, 2007 tại
Cambridge, Massachusetts. Trong buổi lễ này
đại diện của hai dân tộc đă kư chung một
thỏa ước, yểm trợ lẫn nhau chống độc tài và
Cộng Sản trong niềm mong ước chung là đem
lại tự do, dân chủ cho dân tộc của hai quốc
gia.
Tưởng cùng nên giới thiệu qua về địa thế của
Bangladesh, đây là một quốc gia nhỏ bé nằm
cạnh Ấn Độ và Trung Hoa, có diện tích xấp sỉ
VN, nhưng dân số đông đảo hơn, 120 triệu
người. Quốc gia này độc lập từ năm 1971,
nhưng người dân chưa thực sự đựơc hưởng tự
do, dân chủ, do đó Liên Hiệp Dân Chủ
Bangladesh tại hải ngoại đă cố gắng yểm trợ
cho người dân trong nước
với
những chủ trương
giảm nghèo, cứu đói, đ̣i hỏi nhà cầm quyền Bangladesh
thực thi dân chủ và chăm lo về y tế, giáo dục, mở cửa
đón nhận các đảng phái đối lập để thực thi một thể chế
dân chủ thực sự.
Buổi lễ được đặt dưới sự điều khiển MC Lê Trịnh Bảo
Châu.
Mở đầu là lễ chào Quốc kỳ Hoa Kỳ, Bangladesh và Việt
Nam do Ông Nguyễn Tấn Tài, trưởng toán Quốc Quân Kỳ và
toán hậu kỳ của Gia Đ́nh Mũ Đỏ New England và Hội Thủ
Đức đảm trách.
Kế đến Cựu Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh , Chủ Tịch Hội
Đồng Chỉ Đạo Trung Ương Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam ngỏ
lời chào mừng đại biểu hai bên và Ông Muhanmad Chowdhury,
đại diện Hội Đồng Liên Kết DânChủ Bangladesh đáp lễ và
đă tuyên hứa sẽ hợp tác chặt chẽ với Lực Lượng Quốc Dân
Việt Nam (LLQD – VN) đến khi hai dân tộc thực sự có tự
do.
Kế đến là phần kư Hiệp Ước đấu tranh chung của hai dân
tộc. Ông Trương Trọng Nghĩa đại diện cho Hội Cựu
SinhViên Sĩ Quân Thủ Đức Masschusetts tuyên đọc Bản Hiệp
Ước sau khi kư.
Sau đó là phần trao đổi Quốc kỳ để lưu niệm. Phía Việt
Nam , Ông Trần Quang Tuấn (Phó Chủ Tịch Liên Minh Dân
Chủ Hải Ngoại) và Cựu Nữ Quân Nhân Trương Thùy đại diện.
Phía Bangladesh , Ông Muhanmad Abdulbatir đến từ
Bangladesh và Cô Masuma Rahman đại diện.
Kế đến là lễ thăng cấp đặc biệt cho Ông Ronald A. Szpond,
Chuẩn Tướng, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành LLQD-VN,
đặc trách về quân sự. Cựu Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh
và Nguyễn Vy đại diện cho Gia Đ́nh Mũ Đỏ New England
trao sắc lệnh bổ nhiệm.
Tiếp theo là phần trao tặng quà nhân đạo của LLQD-VN
đến dân tộc Bangladesh, Ông Hà Văn Hải đă trao cho Ông
Chowdhury ngân quỹ xây dựng mười giếng nước cho dân
chúng tại những làng xóm xa thành phố. Thêm vào đó, Bác
sĩ Cấn Thị Bích Ngọc đến từ Canada đă trao tặng một số y
cụ tượng trưng.
Đặc biệt trong buổi lễ này
chiến hữu Nguyễn Duy Hinh đă trao tặng bằng tưởng
lục đến Ông Hà văn Tải , Giám Đốc Đài Truyền H́nh SBTN
Boston để ghi nhận những nỗ lực đóng góp của cơ quan
truyền thông này trong công cuộc đấu tranh chung cho tự
do dân chủ tại Việt Nam.
Cuối cùng Tiến sĩ Hà Văn Hải, Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ
Đông Duơng ngỏ lời khen mừng nỗ lực của Lực Lượng Quốc
Dân - Việt Nam đă tạo những thành quả tốt đẹp trong lănh
vực quốc tế vận: kiện toàn tổ chức ba quốc gia Việt Miên
Lào và tạo sự liên kết đến các quốc gia khác như Cuba,
Trung Hoa Tự Do (Pháp Luân Công) và bây giờ đến
Bangladesh.
Ông Hải cũng kêu gọi hai tổ chức cố gắng gia tăng nỗ lực
để Tự Do, Dân Chủ thực sự mau chóng được phục hồi tại
hai quốc gia.
Theo sau là phần tiếp tân của Cộng Đồng Bangladesh với
những món ăn thuần tuư dân tộc. |
|
Thông tin là
sức mạnh của Tự Do
Ngô Nhân Dụng
Theo tin các nhà tranh đấu dân chủ trong
nước cho biết th́ công an cộng sản đă bắt bà
Hồ Thị Bích Khương trong một tiệm Internet ở
thị trấn Nam Đàn, Nghệ An vào ngày Thứ Hai
tuần này. Bà Hồ Thị Bích Khương là một người
đă từng giúp đỡ các nông dân bị chiếm đất
oan ức làm đơn khiếu nại và tố cáo cường hào
trong tỉnh Nghệ An, một tỉnh nghèo nhất
trong nước Việt Nam hiện nay. Bà cùng các
bạn trong Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đang
phổ biến những hiểu biết về tự do dân chủ và
quyền làm người trong giới sinh viên, học
sinh ở Hà Nội. Một số người sáng lập công
đoàn này đă bị bắt như Luật Sư Nguyễn Văn
Đài, bà Lê Thị Công Nhân; một số khác đă
trốn sang Campuchia xin Cao Ủy Liên Hiệp
Quốc cho đi tị nạn chính trị.
Chúng tôi chưa thể kiểm chứng toàn thể bản
tin trên nhưng một điều đáng chú ư trong câu
chuyện là bà Hồ Thị Bích Khương bị bắt trong
một quán Internet. Đó là nơi có những máy vi
tính cho khách hàng tới dùng mạng lưới thông
tin điện tử để đọc tài liệu, viết điện thư
(email) liên lạc với nhau. Ở những nước đă
sống nhiều năm trong thể chế dân chủ tự do
th́ đi đâu cững thấy quán Internet, c̣n ở
những nước c̣n di sản của các chế độ độc tài
th́ rất hiếm. Tới Thái Lan hoặc Cộng Ḥa
Tiệp chẳng hạn, đi t́m một quán Internet rất
dễ dàng; c̣n ở Campuchia và ngay tại Cộng
Ḥa Nga th́ đi t́m một quán Internet rất khó.
Các chính quyền độc tài chuyên chế dù phải
chiều theo nhu cầu kinh tế mà cho dân dùng
Internet nhưng họ t́m đủ cách để kiểm soát
và hạn chế.
Khi nghe tin một thị trấn như Nam Đàn ở Nghệ
An cững có quán Internet cho khách hàng sử
dụng, chúng ta phải mừng. V́ đó là một tiến
bộ trong các phương tiện thông tin. Khi mạng
lưới thông tin được mở rộng, những kiến thức
mới sẽ truyền bá dễ dàng hơn. Người dân hiểu
biết hơn sẽ nâng cao khả năng khi làm việc.
Khi thâu nhận các kiến thức về các quyền tự
do của con người được cả thế giới đề cao,
người dân sẽ ư thức rơ hơn khi nhân quyền
của ḿnh bị xúc phạm. Cho nên, thông tin
cững là một lợi khí để tranh đấu cho tự do
dân chủ.
Theo
tin các nhà tranh đấu dân chủ trong nước cho
biết th́ công an cộng sản đă bắt bà Hồ Thị Bích
Khương trong một tiệm Internet ở thị trấn Nam
Đàn, Nghệ An vào ngày Thứ Hai tuần này. Bà Hồ
Thị Bích Khương là một người đă từng giúp đỡ các
nông dân bị chiếm đất oan ức làm đơn khiếu nại
và tố cáo cường hào trong tỉnh Nghệ An, một tỉnh
nghèo nhất trong nước Việt Nam hiện nay. Bà cùng
các bạn trong Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đang
phổ biến những hiểu biết về tự do dân chủ và
quyền làm người trong giới sinh viên, học sinh ở
Hà Nội. Một số người sáng lập công đoàn này đă
bị bắt như Luật Sư Nguyễn Văn Đài, bà Lê Thị
Công Nhân; một số khác đă trốn sang Campuchia
xin Cao Ủy Liên Hiệp Quốc cho đi tị nạn chính
trị.
Chúng tôi chưa thể kiểm chứng toàn thể bản tin
trên nhưng một điều đáng chú ư trong câu chuyện
là bà Hồ Thị Bích Khương bị bắt trong một quán
Internet. Đó là nơi có những máy vi tính cho
khách hàng tới dùng mạng lưới thông tin điện tử
để đọc tài liệu, viết điện thư (email) liên lạc
với nhau. Ở những nước đă sống nhiều năm trong
thể chế dân chủ tự do th́ đi đâu cũng thấy quán
Internet, c̣n ở những nước c̣n di sản của các
chế độ độc tài th́ rất hiếm. Tới Thái Lan hoặc
Cộng Ḥa Tiệp chẳng hạn, đi t́m một quán
Internet rất dễ dàng; c̣n ở Campuchia và ngay
tại Cộng Ḥa Nga th́ đi t́m một quán Internet
rất khó. Các chính quyền độc tài chuyên chế dù
phải chiều theo nhu cầu kinh tế mà cho dân dùng
Internet nhưng họ t́m đủ cách để kiểm soát và
hạn chế.
Khi nghe tin một thị trấn như Nam Đàn ở Nghệ An
cũng có quán Internet cho khách hàng sử dụng,
chúng ta phải mừng. V́ đó là một tiến bộ trong
các phương tiện thông tin. Khi mạng lưới thông
tin được mở rộng, những kiến thức mới sẽ truyền
bá dễ dàng hơn. Người dân hiểu biết hơn sẽ nâng
cao khả năng khi làm việc. Khi thâu nhận các
kiến thức về các quyền tự do của con người được
cả thế giới đề cao, người dân sẽ ư thức rơ hơn
khi nhân quyền của ḿnh bị xúc phạm. Cho nên,
thông tin cũng là một lợi khí để tranh đấu cho
tự do dân chủ.
Trước khi chế độ cộng sản ở Đông Âu sụp đổ, đầu
thập niên 1980, ông Georges Soros, một tỷ phú
người Mỹ gốc Hungary đă mua tặng máy chụp văn
bản (photocopy) cho hàng chục ngàn trường trung
học ở trong nước Hungary, không đặt ra một điều
kiện nào hết. Ông giải thích: “Bất cứ cái máy in
nào cũng giúp người ta thông tin mau chóng hơn.
Bất cứ hiện tượng thông tin nhanh chóng nào cũng
giúp kiến thức mở rộng. Và khi kiến thức mở rộng
th́ người dân sẽ không thể chấp nhận một chế độ
độc tài!”
Không biết những máy photocopy do ông Soros tặng
đă đóng góp bao nhiêu phần vào việc giải thoát
nước Hungary khỏi chế độ cộng sản; nhưng các lư
luận của ông rất đáng tin. Từ cuối thập niên
1970 đảng Cộng Sản Hungary đă bắt đầu đổi mới
kinh tế, dần dần tiến sang cải tổ chính trị, và
đến cuối năm 1989 th́ người dân Hungary được tự
do.
Trong 20 năm qua kỹ thuật thông tin trên thế
giới đă đạt những bước tiến lớn, với mạng lưới
điện thoại không dây, Internet và các sản phẩm
do Internet đưa ra. Những người tranh đấu cho
dân chủ ở Trung Quốc đă bắt đầu sử dụng các
phương tiện mới ngay từ cuộc biểu t́nh ở Thiên
An Môn, Tháng Năm năm 1989. Phương tiện “tân
tiến nhất” mà các công nhân và sinh viên ở đó sử
dụng là máy fax. Họ không những dùng máy fax để
liên lạc với nhau mà c̣n dùng để gửi tin tức cho
các báo, các đài trong nước và ngoại quốc, để
gây nên một phong trào ngày càng lớn mạnh. Cho
đến khi chính quyền Cộng Sản Trung Hoa đem xe
tăng đến giết các thanh niên dũng cảm đó.
Nhưng ngày nay những cái máy fax cũng trở thành
đồ cổ rồi. Khi các người tập khí công theo phái
Pháp Luân Đại Pháp tổ chức những cuộc biểu t́nh
đầu tiên ở Thiên Tân để phản đối một đài ti vi
của nhà nước đă phỉ báng họ là mê tín, những
người tổ chức biểu t́nh đă dùng Internet để liên
lạc với nhau. Đảng Cộng Sản Trung Quốc đă kinh
ngạc không thể ngờ trong một buổi sáng có hàng
chục ngàn người từ khắp các ngả đường lặng lẽ
tới ngồi thiền chung quanh Trung Nam Hải, khu
vực cư trú của các lănh tụ đảng. Bộ Chính Trị
đảng đă quyết định triệt hạ phái khí công này,
v́ biết họ có mấy chục triệu môn đồ, và lo sợ
trước khả năng của họ có thể tổ chức, huy động
bằng những phương tiện thông tin mới nhất. Hiện
nay những người thuộc Pháp Luân Công ở ngoài vẫn
dùng Internet để liên lạc, khích lệ và cổ vũ các
đồng đạo ở trong nước. Nhưng ở đâu có đàn áp, ở
đó có phản ứng. Chính quyền cộng sản tiếp tục
trấn áp tất cả các cá nhân và đoàn thể không
chịu quỳ gối khuất phục, nhưng con giun bị xéo
cũng phải giẫy giụa. Những phương tiện truyền
thông giúp cho tiếng nói của người dân được cất
lên.
Ngày nay, điện thoại di động, không dây, đă trở
thành một phương tiện thông tin cho những người
dân bị đàn áp. Vào đầu năm nay, báo chí ở Hồng
Kông đă nhận được tin tức từ một làng ở tỉnh
Thiểm Tây, và đăng lên, khiến cả thế giới phải
chú ư. Dân làng đă nổi loạn đánh nhau với công
an và viên bí thư chi bộ làng đă bị dân “đánh
hội đồng” v́ dân chúng phản đối việc tăng học
phí. Đây là một ngôi làng hẻo lánh, chỉ có một
lớp học, một thầy giáo từ trên thị xă gửi xuống.
Nhưng nhà nước không đủ tiền trả lương thầy giáo,
ông bí thư chi bộ buộc dân chúng phải đóng thêm
học phí. Một số phụ huynh khá giả đồng ư, nhưng
đa số nông dân không đủ ăn làm sao có tiền? Thế
là họ phản đối, và khi ông bí thư gọi công an
đến dẹp th́ cuộc bạo loạn nổ lên. Ông thầy giáo
phải chạy về trên tỉnh, công an được đưa tới
dùng súng và gậy dẹp tan đám dân khiếu oan.
Nhiều người chết, xác chết bị chính quyền cộng
sản đem chôn lén để che giấu. Tất cả những tin
tức đó được truyền qua điện thoại, nhắn vào máy
của một tờ báo ở Hồng Kông, nhờ thế cả thế giới
biết tin tức về vụ đàn
áp này.
Chính quyền cộng sản biết mềm nắn, rắn buông. Họ
sẵn sàng giết người ở những vùng thôn quê hẻo
lánh, nơi nạn cường hào ác bá ghê rợn vẫn tiếp
diễn. Nhưng chính quyền cộng sản vẫn phải chịu
lùi bước khi người dân phản đối trong các đô thị
đông người. Một người Trung Hoa đă bị đàn áp dă
man là một sinh viên Y Khoa, anh Hồ Giá, chỉ v́
anh bỏ trường đi săn sóc những người bị bệnh
liệt kháng (sida, hoặc aids). Anh Hồ Giá đă tới
một làng trong tỉnh Hà Nam, khám phá ra gần như
cả làng bị bệnh aids. Hà Nam nổi tiếng thế giới
v́ quá nhiều người bị bệnh liệt kháng, là nơi
ông Bill Clinton, cựu tổng thống Mỹ đă đến, năm
2005, biểu diễn cảnh phát thuốc trị aids cho
người bệnh. Nhưng anh Hồ Giá đă tới một làng có
3,500 dân, gần 3,000 người bị bệnh aids. Khi anh
đem h́nh ảnh những người bệnh này về Bắc Kinh để
yêu cầu đồng bào anh giúp đỡ lương thực, quần áo
và thuốc men giúp dân chữa trị, th́ anh đă bị
công an bắt, và anh bị giam lỏng không cho đi
đâu nữa.
Những người bị liệt kháng khó tổ chức biểu t́nh,
nhưng ở Trung Quốc mỗi năm vẫn có từ 60,000 đến
100,000 vụ biểu t́nh chống guồng máy tham nhũng
lạm quyền của đảng cộng sản. Gần đây nhất là
những cuộc biểu t́nh ở Hạ Môn, một thành phố ven
biển với hơn 2 triệu dân. Hạ Môn đă được chọn
làm một thí điểm kinh tế thị trường từ thời Đặng
Tiểu B́nh, v́ vậy mức sống của người dân cao hơn
nhiều thành phố khác. Chính quyền thành phố cũng
được các công ty ngoại quốc nuôi béo và thường
nghĩ rằng, người dân đă được sống no đủ chắc
không bao giờ dám xuống đường chống chính quyền.
Nhưng trong Tháng Năm vừa qua, một làn sóng
thông tin đă lan ra trong thành phố, về một mối
nguy đang đe dọa đời sống người dân. Đó là một
dự án xây dựng nhà máy hóa chất dùng nguyên liệu
lấy từ dầu lửa, để biến chế những chất làm vải
hóa hợp. Đây là một dự án vĩ đại, chi phí hơn
một tỷ đô la Mỹ, do một công ty Đài Loan làm chủ.
Nhưng một nhà khoa học đă viết bài báo động rằng,
nhà máy hóa chất này có thể thải chất độc gây
nguy hiểm cho dân sống chung quanh, nhất là trẻ
em. Bản tin được loan báo trên những trang nhà,
các blogs, rồi truyền đi nhanh như cháy rừng.
Đầu tiên là những cuộc trao đổi ư kiến qua điện
thoại di động. Nhiều người gửi email cho nhau,
trao đổi qua các mạng lưới “chats” và cho các
blogs để hô hào dân biểu t́nh phản đối. Họ bảo
nhau ngày 1 Tháng Sáu sẽ tụ họp trước trụ sở
đảng cộng sản và chính quyền thành phố. Đảng
cộng sản ở Hạ Môn đă t́m cách ngăn chặn, ra lệnh
các công chức ngày hôm đó (một ngày Thứ Sáu)
phải có mặt đầy đủ và phải đến sở trong những
ngày cuối tuần. Ai không vâng lệnh sẽ bị trừng
phạt. Đến ngày 30 Tháng Năm, chính quyền chịu
lùi một bước, tuyên bố sẽ “tạm hoăn” việc xây
dựng nhà máy, để nghiên cứu thêm. Nhưng dân Hạ
Môn cũng biết “đừng nghe những ǵ cộng sản nói,”
cho nên ngày 1 Tháng Sáu hàng chục ngàn người đă
đi biểu t́nh, và tiếp tục cho đến ngày hôm sau.
Cho đến nay, chính quyền cộng sản ở Hạ Môn có vẻ
đă chịu thua.
Cuộc biểu t́nh ở Hạ Môn thắng lợi, cho thấy sức
mạnh của giới trung lưu trong xă hội Trung Hoa
ngày nay. Và họ thắng cũng là nhờ những phương
tiện thông tin hiện đại. Năm 2005, các sinh viên
Trung Quốc đă tự động biểu t́nh phản đối chính
phủ Nhật Bản. Họ tổ chức được trong cùng một
ngày, ở nhiều thành phố khác nhau, là nhờ liên
lạc với nhau qua điện thoại di động và Internet.
Lúc đó chính quyền cộng sản làm ngơ, và ngầm ủng
hộ những vụ biểu t́nh này. Nhưng bây giờ những
“vũ khí mới” đó được người dân b́nh thường sử
dụng để chống chính quyền, trước hết là chống
đám cường hào ác bá. Ngày 5 Tháng Sáu, dân chúng
Bắc Kinh cũng biểu t́nh chống việc xây dựng một
nhà máy hủy chất thải. Ngày 7 Tháng Sáu nhiều
người viết email cho một diễn đàn Internet tố
cáo những xí nghiệp sử dùng các trẻ em bị bắt
cóc làm việc lao động như nô lệ, chính những
người cha bị mất con đă viết thư tố cáo. Sau đó,
báo chí mà đảng cộng sản kiểm soát cũng phải
đăng các tin tức này, và một vụ x́ căng đan về
cảnh trẻ em bị làm nô lệ trong các cơ xưởng nổ
ra, khiến chính quyền Bắc Kinh phải dẹp. Chính
các phương tiện truyền thông tân tiến đă biến
những lời đồn đăi thành tin tức, tạo nên những
phản ứng tập thể của người dân.
V́ vậy, chúng ta phải mừng rỡ khi những nhà
tranh đấu cho quyền làm người, quyền của dân lao
động trong nước ta hiện nay đang sử dụng các
phương tiện thông tin mới như Internet và điện
thoại di động. Cộng sản sẽ t́m đủ cách ngăn cản,
nhưng đồng bào ta chắc cũng đủ cách để chống lại.
Một giới hạn mà chúng ta khó vượt qua, là những
hạn chế do tŕnh độ kinh tế. Ngày nay việc thông
tin dùng các phương tiện mới cũng rất đắt tiền.
Khó hy vọng một nông dân ở Nghệ An có thể vào
Internet hàng ngày! Nhưng khi nhu cầu thông tin
đă lên th́ các bản tin trên Internet sẽ được
truyền đi bằng cách khác, từ máy photocopy đến
giấy viết tay, cho đến những lời truyền miệng.
Chỉ cần một máy vi tính nhỏ có thể loan báo khắp
thế giới bản tin bà Hồ Thị Bích Khương bị công
an bắt cóc hôm Thứ Hai, và tin ông Đào Văn Thụy
đă trốn sang Campuchia tị nạn trong ngày Thứ Sáu,
hôm qua. Những người tranh đấu cho dân chủ tự do
khắp thế giới sẽ tập hợp cùng lên tiếng phản đối.
Hiện nay Ṭa Bạch Ốc đă mở một cánh cửa thường
xuyên để nhận các tin tức về phong trào dân chủ
tự do ở Việt Nam, bản tin này chắc đă tới tay
Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Nước Mỹ. Chủ Nghĩa
Cộng Sản đă chịu thua ở Âu Châu v́ tŕnh độ kinh
tế và dân trí lên cao. Chúng ta biết chắc chắn
là dân tộc Việt Nam không thua kém ǵ người dân
Âu Châu.
|
|
Dân
Trí và sự phát huy Dân Chủ
Phạm
Nhất Thanh
Thực thể quần chúng luôn luôn là đa số và đa
dạng, đa biến. Bất cứ một nhà nưóc nào, dù
chặt chẽ đến đâu cùng không thể kiểm soát
hết, bắt buộc phải có kẽ hở. Cái kẽ hở quan
trọng nhất, và thường trực nhất là
NĂO TRẠNG
TƯ DUY CỦA QUẦN CHÚNG. Chính
v́ vậy mà bất kỳ một nhà nưóc chính trị nào,
muốn bưng bít, giới hạn và kiểm soát thông
tin để cho
"kẽ hở"
quan trọng này không bành trưóng và nở lớn.
Hăy cứ nghe ngựi dân chủ như, Hoàng Minh
Chính và Trần Khuê hí hửng kể chuyện với
những mẩu giai thoại về ư niệm
"dân chủ" của Hồ Chí Minh và
đảng CSVN, như
"dân chủ
tập trung" , dân chủ như
thời 1946 v.v. Cái khốn nạn là những
"quan điểm"
này lại được tiếp tục tồn tại cho đến hôm
nay, không chỉ từ cửa miệng của những lớp
Cách Mạng Lăo Thành Đấu Tranh Dân Chủ, mà
ngay cả từ cửa miệng của giới trẻ Việt Nam
như Nguyễn Phương Anh, Lê Trí Tuệ, Nguyễn
trung Lĩnh, Nguyễn Tiến Trung trong và ngoài
nước, họ chỉ đấu tranh nhắc nhở, đem t́nh
thương hoá giải hận thù để được CS công nhận
là
"đối lập" để t́m một giải
pháp tương nhượng với ĐCSVN như Nguyễn công
Bằng.
[Phạm
Nhất Thanh, 2007].
Nói một cách khác, tầm tư duy dân
trí chưa nhận thức cái giá trị dân chủ dân
quyền là chính nhân dân có quyền lên án, phê
b́nh thậm chí tạo ra và phế bỏ vị trí nhà
nước nào đó nếu họ không làm đúng trách
nhiệm của một Nhà Nước. Ngược lại
một số trí thức chỉ tranh thủ trong tinh
thần nội bộ sửa chữa điều chỉnh cơ chế, nhân
sự Đảng, mà không phải đặt nền tảng là Dân
Chủ của quần chúng
[Lâm
Bạch Vân, 2007],
mặt khác dân trí vẫn c̣n dừng ở chỗ đấu
tranh cục bộ, đ̣i nhà đ̣i đất, đ̣i tài sản,
quyền lợi cá nhân và đặt hy vọng
"lănh đạo
cao cấp sẽ công bằng xử lư".v.v
cho nên nó không hề có nỗ lực trở thành tổ
chức, vận động quần chúng ư thức tham gia
dựa trên nguyên lư, tinh thần dân chủ, nên
khó ḷng thu hút sự tham gia của quần chúng.
Năo trạng này cho đến nay, qua hơn nửa thế
kỷ, không thay đổi là mấy. Hăy cứ nh́n những
tuyên bố, khẩn xin của các nhà
"đối lập"
đầy tính
"tôi trung
thành liều chết khuyên răn ấu chúa"
xoay vần chung quanh vai tṛ chính đáng của
Đảng, sự tôn kính
"Bác"
th́ quá hiểu nguyên do sự đấu tranh của họ,
mà sự thật đă được Hồ chí Minh xác nhận là
"Hồ
chỉ theo con đường của Marx va Lenin"
[Minh
Vơ,2003],
và như đă hiểu và đă thấy bằng xương máu dân
tộc, rằng đă chủ trương theo quốc tế chủ
nghĩa th́ đi ngược với sự đoàn kết và quyền
lợi dân tộc. Cùng như đường lối và sự nghiệp
của Hồ chí Minh đều dựa trên cái
"quốc tế
chủ nghĩa đỏ", nên nếu nghĩ
rằng bỏ Marx và Lenin CS, theo đúng ước vọng
của Hồ, th́ đó đúng là đang lừa gạt niềm tin
đấu tranh. |
Những
đứa trẻ không có mùa Hè
Thu Hiền/Người Việt
CẦN THƠ - Mùa Hè, những đứa trẻ ở thành
thị sau vài ng | | | |