|
Lá thư Ban
Biên Tập
Hoàn Thành Cách Mạng Dân Chủ Hoá
Việt Nam
Nước Việt Nam
chúng ta biến thành một thuộc địa
của Pháp sau hoà ước Pa-tơ-nốt
(1884) . Qua trên nửa thế kỷ bị
ngoại trị, người VN đă nếm nhiều khổ
đau, tủi nhục . Rất nhiều cuộc nổi
loạn và mưu toan cách mạng nổ ra đều
bị rập tắt dưới bàn tay tàn bạo của
thực dân Pháp.
Khi Thế chiến thứ hai đi vào giai
đoạn chót, ở các nước thuộc địa toàn
thế giới đă nảy ra phong trào đ̣i
độc lập khá rộng lớn . Tổng thống
Hoa Kỳ F.D. Roosevelt đề xướng chủ
trương giải phóng các thuộc địa của
Tây phương khi hoà b́nh trở lại.
Ngày 9-3-1945, quân lực Nhật hoàng
trú đóng tại Đông Dương bất ngờ đảo
chánh, truất quyền thực dân Pháp và
trao lại độc lập cho Hoàng đế VN
đương thời là đức Bảo Đại . Nội các
Trần Trọng Kim được thành lập ít
tháng sau đó.
Ngày 18 và 19 - 8 - 1945, bốn ngày
sau khi Nhật Bản đầu hàng phe Đồng
Minh chấm dứt Thế chiến hai , tại Hà
Nội, chính phủ Trần Trọng Kim cho tổ
chức các cuộc tập họp dân chúng để
ủng hộ nền độc lập mới mẻ của Việt
Nam . Cuộc biểu t́nh của các công
chức và sinh viên, học sinh Hà Nội
ngày 19- 8- 1945 đă bị các đoàn viên
của Việt Minh cướp đoạt để biến
thành cuộc diễn hành ủng hộ và ra
mắt "mặt trận Việt Minh" ( tên tắt
của Việt Nam Độc Lập Đồng Minh) mà
ṇng cốt là đảng Cộng Sản Đông Dương
dưới sự chỉ đạo của Hồ Chí Minh tức
Nguyễn Ái Quốc.
Những ngày kế tiếp, nhờ có tổ chức
sẵn sàng (tuy với rất ít thành viên),
hầu khắp nơi trên toàn quốc , mặt
trận Việt Minh đă thực hiện được
việc cướp chính quyền một cách dễ
dàng . Ngày 25- 8- 45, vua Bảo Đại
tuyên bố thoái vị tại Huế. Nhờ kinh
nghiệm nổi loạn của Quốc tế Cộng sản
với các thủ đoạn chiếm quyền xảo trá
, đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) đă
soán đoạt được cuộc Cách Mạng Giải
Phóng 1945 của dân tộc và áp đặt lên
giải pháp của chính họ: thiết lập Vô
sản Chuyên chính , xây dựng Xă hội
Chủ nghĩa theo đường lối Mác- Lê-
Mao.
Đảng CSVN (với
danh xưng khác nhau theo từng thờ́
kỳ) đă đưa VN vào cuộc phân tranh
quốc tế triền miên giữa Dân Chủ Tự
Do và Cộng Sản Độc Tài, biến quốc
gia thành điểm nóng chiến tranh và
tàn phá đất nước tan hoang . Vào
1975, tuy gọi là chiếm được toàn
quốc , người CSVN không thống nhất
được dân tộc và đă d́m đất nước vào
thảm họa đói nghèo, chậm tiến .
Sau 1991,
người CSVN vẫn không đủ sáng suốt và
đủ tinh thần v́ nước, v́ dân để thay
đổi đường lối sai lầm như các lănh
tụ CS ở Đông Âu đă làm . Họ đă tiêu
phí ba thế hệ thanh niên VN trong
ít nhất ba cuộc chiến không cần
thiết và tiếp tục d́m đất nước
trong tụt hậu, chậm tiến . Họ đă cản
bước đường Dân Chủ Hoá quốc gia trên
sáu chục năm rồi và ngày nay vẫn
ngoan cố bám giữ quyền lực , họ đă
trở thành một "đảng cướp cầm
quyền"tàn bạo, phản động trong khi
toàn dân Việt mong muốn đất nước
được dân chủ , tự do và giầu mạnh .
Ở quốc nội,
làn sóng đ̣i Dân Chủ đang dâng lên
cao; sự phẫn nộ của toàn dân đang
bừng dậy cho thấy đây là giai đoạn
chót của cuộc đấu tranh Dân Chủ Hoá
đất nước. Đảng CSVN đă mất thời, mất
thế, hàng ngữ của chúng đang rệu ră,
phân hoá. Tiến tŕnh Dân Chủ Hoá
Việt Nam là một cuộc cách mạng đi
tới, bất phản hồi, hợp với trào lưu
thế giới. Người dân Việt phải nắm
lấy quyền định đoạt chính số phận
của ḿnh, hải ngoại cần tiếp tay để
cuộc CÁCH MẠNG DÂN CHỦ HOÁ VIỆT NAM
mau tới thành công.
Tháng 4 năm
2007
|
|
|

|
|
Tẩy chay Bầu cử Quốc Hội Độc
đảng 2007
là đánh một đ̣n trí mạng vào
chính ngay tử huyệt tối độc của Chế
độ độc tài CSVN
Lm Tađêô Nguyễn Văn Lư
1/-
Đảng CSVN (ĐCSVN) phải
thông qua các cuộc Bầu
cử Quốc hội Độc đảng (BCQHĐĐ),
Hội đồng Nhân dân hết
sức h́nh thức giả tạo để
các ứng cử viên đều là
đảng viên ĐCSVN hoặc do
ĐCSVN chọn lựa đề cử
thật cẩn thận,
sẽ đương nhiên đắc
cử,
để hợp thức hóa và hợp
pháp hóa vai tṛ lănh
đạo độc quyền của ĐCS
trên toàn Dân VN. Nếu
Dân cam tâm chịu để bị
cưỡng bức đi bầu hơn 99%
như 11 lần trong 60 năm
qua (gần đây nhất là lần
BCQHĐĐ thứ 11, ngày
19-5-2002) th́ ĐCSVN sẽ
luôn rêu rao rằng ĐCS
được toàn Dân tuyệt
đối tín nhiệm
(với
tuyệt đại đa số
phiếu)
trao phó nhiệm vụ lịch
sử phải độc quyền lănh
đạo,
không biết trao phó
cho ai thay ĐCS được.
(!?).
2/-
Sau đó, nếu QH bù nh́n
nầy biểu quyết thông qua
Hiến pháp, Bộ luật, Pháp
lệnh, Nghị quyết nào (đều
đă do Bộ Chính Trị (BCT),
Ban Bí Thư, Ban Chấp
hành Trung ương của
ĐCSVN chỉ thị soạn thảo
trước và cho phép QH
thảo luận và biểu quyết,
kể cả khi có cho toàn
Dân tham gia góp ư để bề
ngoài có màu sắc dân chủ
(DC) đi nữa), th́ ĐCSVN
đều cho rằng Hiến pháp,
Bộ luật, Pháp lệnh, Nghị
quyết ấy là
thể hiện ư chí toàn
Dân,
nên mọi Công dân đều bị
buộc phải chấp hành (kể
cả việc bắt hàng vạn Dân
bỏ tù không cần xét xử
trong các Trại Tập trung
Cải tạo Lao động Khổ sai
Cưỡng bức, hay việc tịch
thu hàng loạt cơ sở đất
đai của 6 Tôn giáo và
của Dân chúng suốt 60
năm qua). Bất cứ Người
nào, Tổ chức nào, Tôn
giáo nào cúi đầu sợ hăi
gượng ép đi bầu kiểu nô
lệ như vậy (rất phổ biến
ở tất cả những Nước
v́ Dân trí thấp nên
có Nhà Cầm quyền độc tài),
rồi sau đó phê phán chê
trách là ĐCSVN độc tài
đều tự
mâu thuẫn với lương
tri và lương tâm ḿnh,
bởi lẽ
chính ḿnh đă tự tay
bỏ phiếu bầu vào ḥm
phiếu rơ ràng không sao
chối cải, th́ dù v́ do
quá run sợ, nên rất được
"cảm thông", nhưng c̣n
kêu ca ai được nữa!
3/-
Nay nếu toàn Dân đă hiểu
chính ḿnh đă từng nhiều
lần bầu chọn chế độ độc
tài cho gia đ́nh, con
cháu, ḍng tộc, Dân tộc,
Tôn giáo và cho chính
bản thân ḿnh mà nhất
tâm đồng loạt vượt qua
mọi sợ hăi,
ĐỪNG ĐI BẦU kiểu giả dối
đó nữa,
th́
QH Độc đảng
không có lư do thành
h́nh và tồn tại, ĐCSVN
không c̣n cơ sở "pháp lư"
để một ḿnh độc quyền
lănh đạo Đất nước được
nữa.
4/- Các Đại
biểu được ĐCSVN đề cử và đương nhiên đắc cử, th́:
®
Các đảng viên được đề cử & đắc cử ấy sẽ rất xấu hổ
v́ ḿnh tham gia vào việc dùng thủ đoạn đê hèn xấu xa cưỡng
bức người Dân “giả tạo tự nguyện” bầu ḿnh, trong khi tự
ḿnh biết quá rơ là một cuộc bầu cử DC thực sự th́
hoàn toàn không phải như thế.
®
Người ngoài đảng được đề cử hoặc được đắc cử th́ ngày
càng ray rứt lương tâm là sao ḿnh cứ cam tâm
làm nô lệ cho ĐCSVN có thêm lư do mà kéo dài Chế độ
độc tài vô cùng nguy hại cho Tổ quốc Dân tộc măi thế? Làm
cho Tổ quốc bị nhiều quốc nhục, quốc nạn triền miên đến thế?
®
Các “Đại biểu các Tôn giáo” th́ phải bị dày ṿ
lương tâm trước Nhân loại, trước Tổ quốc, trước
Tôn giáo và nhất là trước Thiên Chúa, Đức Phật, Thần Linh là:
- Các Tôn giáo cử ḿnh làm “Đại biểu” của họ khi nào?
- Chính ḿnh mạo danh Tôn giáo của ḿnh,
rồi phụ họa với QH bù nh́n ấy mà tán thành điều 4 của Hiến
pháp năm 1992 để suy tôn ĐCSVN là lực lượng lănh đạo duy
nhất của Đất nước; tán thành cuộc Cải cách Ruộng đất làm hơn
400 ngàn người Dân chết oan, tán thành cuộc xâm lược miền
Nam bằng bạo lực chiến tranh với triệu triệu chết chóc đau
thương, tán thành các cuộc đánh phá Tư sản, tán thành Tết
Mậu Thân đẫm máu 1968, tán thành Bộ luật Đất đai 1993 để
cướp đất của cả 6 Tôn giáo, của các Ḍng họ và của biết bao
người Dân vô tội, tán thành Pháp lệnh Tín ngưỡng Tôn giáo
2004 ràng buộc các Tôn giáo đến nghẹt thở rơ ràng giữa Cộng
đồng Quốc tế đến như thế,…và biết bao Bộ luật, Nghị quyết,
Nghị định…đă và đang làm khổ Dân suốt 60 năm nay cả thế giới
đều thấy rơ như trắng với đen mà ḿnh yên lương tâm
được sao? mà c̣n dám tự xưng là “Đại biểu” của
Tôn giáo ḿnh sao?
5/- Nếu các
nhà đấu tranh DC cứ yêu cầu ĐCSVN, NNCSVN làm điều nầy điều
kia, mà ĐCSVN không thèm nghe th́ các nhà đấu tranh ấy cũng
đành chịu như đă xảy ra hơn 30 năm qua, v́ yêu cầu như thế
là chúng ta đứng về phía thụ động, ĐCSVN đứng
vào thế chủ động. C̣n khi chúng ta Tẩy chay BCQHĐĐ (TCBCQHĐĐ,
cũng như phải tẩy chay nhiều thứ nữa sẽ c̣n lần lượt được
kêu gọi tiếp theo) là chúng ta dành thế chủ động,
buộc ĐCSVN đứng vào thế thụ động, buộc
ĐCS phải lựa chọn một mất một c̣n, không thể có đường thứ 3
khác được. Đầu năm 2001, biết là ĐCSVN chưa thể nghe theo,
nhưng tôi vẫn kêu gọi ĐCSVN tự giải thể là cố ư vừa đánh rơi
uy tín ĐCSVN xuống mức đúng thực tế ĐCS chỉ đáng có, vừa
đánh thức lương tri và lương tâm của các đảng viên CS
phải sớm phản tỉnh càng nhanh, càng đông, càng tốt.
Nay hoàn cảnh đă chuyển đổi thuận lợi hơn, để chúng ta
có đủ thế chủ động hơn, chỉ c̣n
phải giành thêm lực. C̣n 6 tháng nữa là đến Đại
hội X ĐCSVN, các lực lượng đấu tranh DC trong cũng như ngoài
Nước phải dồn mọi nỗ lực vào việc
đánh một đ̣n có tính quyết định bậc nhất vào chính ngay tử
huyệt tối độc của Chế độ độc đảng độc tài CSVN nầy chính là
TCBCQHĐĐ.
6/-
Trước nguy cơ thấy rơ như vậy, ngày 17-10-2005 bốn
Linh mục chúng tôi ra Lời Kêu Gọi Bầu cử Đa đảng & Tẩy chay
Bầu cử Độc đảng 2007, th́ chỉ 01 tuần sau, một
sĩ quan cao cấp của Cục An ninh Hà Nội (tạm dấu tên) xin gặp
tôi tại một khách sạn ở Huế từ 9 h đến 11 h 20 sáng ngày
25-10-2005. Sau khi xin lỗi tôi việc Công an P.3, G̣ Vấp,
Sài G̣n “v́ tŕnh độ văn hóa và tác phong đạo đức thấp kém”
(nguyên văn lời ông ấy) đă xúc phạm tôi ngày 28-9-2005 vừa
qua, “như họ đang làm khổ Dân rất nhiều” (nguyên
văn lời ông ấy), ông đề nghị tôi kiềm chế đừng làm cho Đất
nước mất ổn định trước sự lựa chọn hết sức khó khăn
của ĐCSVN về vấn đề đa đảng (!?). Tôi đă trả lời:
“Chúng tôi đưa ra cho Bộ Chính trị (BCT) ĐCSVN một lựa chọn
rất quyết liệt gay cấn:
® Hoặc ĐCSVN biết tận dụng Bầu cử đa đảng công minh có
Quốc tế giám sát như là lối thoát duy nhất cho ĐCSVN
được tiếp tục lănh đạo Đất nước thêm một thời gian
nữa cách công khai hợp pháp, v́ ĐCSVN vừa đông, vừa có
rất nhiều lợi thế của một đảng đang cầm quyền. Và
c̣n có thể tiếp tục lănh đạo nếu ĐCSVN thực sự “đạo đức, tài
giỏi, hợp ḷng Dân” như ĐCSVN vẫn từng tuyên truyền
xưa nay đến nhăo ra như thế. Trong khi các lực lượng
Dân chủ th́ c̣n phải mất bao thời gian nữa để
xây dựng lực lượng hầu có thể tranh cử tạm gọi là lành
mạnh trong một nền Dân chủ c̣n rất non trẻ yếu kém,
chứ chưa thể thực sự công bằng văn minh. Các lực lượng
Dân chủ c̣n quá mỏng manh ấy đâu có thể thắng ĐCSVN
được ngay lần BCQH đa đảng đầu tiên. Vậy ĐCSVN lo
sợ làm ǵ, nếu quả thật ĐCSVN không độc quyền độc đoán?
® Hoặc ĐCSVN cứ tiếp tục lê lết độc quyền lănh
đạo với sự lên án nặng nề của Lịch sử,
sự cười chê lănh đạm của Cộng đồng Quốc tế,
sự chán ghét hầu như của toàn Dân. Tất nhiên
“ĐCSVN vẫn thắng lớn”, cuộc BCQH vẫn “thành công rực rỡ” như
NNVN vẫn thường rêu rao 11 lần đă qua, nhưng QH Độc
đảng ấy đă bị ung thư và ung thối rồi”.
Ông ấy đề
nghị: “Nghe Linh mục nói, tôi cũng thấy hợp lư,
nhưng tôi không thể thuyết phục BCT được. Vậy
xin Linh mục viết một văn bản gửi BCT. Tôi nghĩ BCT sẽ
nghe”. Tôi đáp: “Tôi không mất công viết đâu, v́ BCT đă có
hàng ngàn chuyên viên cao cấp, hàng trăm nhà DC tâm huyết
viết cả chồng tâm thư và hồ sơ cao hàng mấy mét mà BCT có
thèm nghe đâu, tôi là ǵ mà BCT nghe?”. Ông ấy nói: “Nhưng
tôi nghĩ Linh mục viết th́ BCT sẽ nghiên cứu ngay, v́
“nói phải củ cải cũng nghe” (nguyên văn lời
ông ấy)”. Tôi đáp: “Tôi không viết đâu, nhưng tôi nghĩ tốt
nhất ông hăy về Hà Nội, đề nghị với các Thủ trưởng của ông,
t́m cho ra một nhà lư luận tầm cỡ có thể thuyết phục được
BCT, đưa ông ấy vào Huế gặp tôi, tôi sẽ nói chuyện với ông
ấy, để ông ấy về Hà Nội thuyết phục BCT là hăy bật
ngay đèn xanh cho đa đảng trong kỳ Đại hội X của ĐCSVN
khoảng tháng 4-2006 sắp tới. Đó là tất
cả thiện chí của chúng tôi muốn mọi sự xảy ra trong ổn định
trật tự nhất. C̣n nếu không, th́ chúng tôi chỉ
biết t́m mọi cách đấu tranh gây áp lực thôi. ĐCSVN
ngày càng bị mất uy tín th́ đó là do ĐCSVN chọn như thế,
không phải do chúng tôi thiếu thiện chí ḥa b́nh”.
Cuộc đối
thoại gần như 100% nầy đủ chứng minh đầy thuyết
phục rằng việc TCBCQHĐĐ 2007 là rất quan trọng và sẽ hiệu
quả như thế nào trong tiến tŕnh DC hóa VN, v́
chính BCT của ĐCSVN đă rất lo sợ sớm
nhận ra ngay rằng quả thật chỉ cần một số quần chúng nào đó,
một số Nhân sĩ nào đó và nhất là vài Chức sắc cao cấp các
Tôn giáo nêu gương và thúc đẩy đạo hữu TCBCQHĐĐ
2007 là đă đánh một đ̣n trí (chí) mạng vào chính ngay đại tử
huyệt tối độc của Chế độ độc tài CSVN, không sao đỡ được.
7/- Phần các
Tổ chức DC trong và ngoài Nước, cũng phải có óc thực
tế và khách quan để lựa chọn: Nếu chúng ta cứ hô hào
(thụ động) Giải thể Chế độ CSVN như chỉ hô thần chú
mà không làm sao áp lực được để ĐCSVN (chủ động) giải thể
th́ chúng ta biết làm sao? Chúng ta đ̣i đa nguyên, đa đảng,
nhưng lại không dám tranh cử ngang sức ngang tài với ĐCSVN
th́ chúng ta đâu có tinh thần DC thực sự? V́ vậy TCBCQHĐĐ (chúng
ta chủ động) để áp lực cho có Bầu cử Đa đảng (ĐCSVN thụ động)
là cửa ngơ duy nhất ḥa b́nh, văn hóa, văn minh để
các Tổ chức DC được dịp bắt đầu tham gia công khai xây dựng
Đất nước, nếu chúng ta có thực đức, thực lực, thực tài,
trong một sân chơi thực sự công bằng.
8/- Điều
chúng ta cần làm gấp là không cần phải cân
nhắc xem có nên TCBCQHĐĐ hay không nữa, mà chỉ nên
nỗ lực làm sao giúp Dân hiểu thế nào là Bầu cử DC,
giúp phổ biến cao trào TCBCQHĐĐ nầy đến tận tai
toàn Dân VN, giúp giải thoát toàn Dân
khỏi nỗi sợ hăi truyền kiếp để toàn Dân biết nếu
ḿnh không nhận ra Ứng cử viên ḿnh thấy xứng đáng
được ra ứng cử công bằng trong một cuộc Bầu cử
Đa đảng có Quốc tế giám sát, th́ ḿnh có quyền
không đi bầu. Đây là bước cơ bản đầu
tiên trong quá tŕnh đầy gian truân lâu dài để DC hóa Đất
nước. Chúng ta cần ư thức: “Quần chúng
nào, Chính quyền đó”. Nguyên tắc nầy thật sâu
sắc và luôn chính xác.
Thậm chí lần BCQH 2007, v́ thông tín yếu kém, chỉ có 5% Dân
dám TCBCQHĐĐ, th́ như tôi đă nói với Cán bộ cao cấp Cục An
ninh Hà Nội trên đây: “tất nhiên “ĐCSVN vẫn thắng lớn”, cuộc
BCQH vẫn “thành công rực rỡ” như NNVN vẫn thường rêu rao 11
lần đă qua, nhưng QH Độc đảng ấy đă bị ung thư và
ung thối rồi”. Các Đại biểu đắc cử cũng tự thẹn
không thể cứ lố bịch tự coi ḿnh là “Đại biểu Cao Cả” được
“toàn Dân tín nhiệm” nữa, mà họ dư biết chính nỗi
sợ hăi và dân trí c̣n thấp của người Dân đă tạo nên QH quái
thai dị dạng đó. Không có ǵ khác. Và cũng không thể nói
khác được. Dù sao ĐCSVN cũng đă bị
đánh một đ̣n trí mạng vào chính ngay đại tử huyệt tối độc
của Chế độ độc tài CSVN rồi. Chúng ta hăy lại sẽ
dồn sức đấu tranh cho lần Bầu cử tiếp.
v
Nhà
chung Huế, nơi đang bị quản chế chặt, ngày 22-11-2005
Tù nhân lương tâm Lm Tađêô Nguyễn Văn Lư
|
Hoa Thịnh Đốn - Vatican
- Hà Nội
Hà Văn Hải
Để củng cố quyền lực và bảo
toàn lợi nhuận, ở trong nước
những người được gọi là lănh
tụ Việt Nam bây giờ đang cố
bám vào cái Đảng Cộng Sản
lỗi thời và cái xác chết của
Hồ Chí Minh để sống c̣n và
chia chác bổng lộc (bằng
cách bắt dân chúng học tập
tư tưởng họ Hồ); v́ bởi lư
tưởng chiến đấu cho dân tộc
không c̣n có thể lừa bịp dân
chúng, chiêu bài mị dân
chống đế quốc Mỹ xâm lược đă
hết hiệu quả và ngược lại
người dân đă hiểu rơ thế nào
là tự do thế nào là cộng sản.
Bộ Chính Trị chỉ c̣n sinh
lộ duy nhất là Đảng, một
bóng ma vô h́nh nhưng hữu
hiệu để khủng bố, đe dọa
cộng thêm với hệ thống công
an ḱm kẹp, sẵn sàng thủ
tiêu đối lập bằng mọi h́nh
thức mà Cộng Sản Việt Nam đă
triệt để xử dụng và thành
công trong nhiều thập niên
qua.
Tại hải ngoại, với sự tráo
trở, lừa bịp, tung hỏa mù
Cộng Sản Việt Nam đang tự
măn là lừa đảo được quốc tế
với thành qủa như: Hoa Kỳ đă
chính thức rút tên Việt Nam
ra khỏi những quốc gia cần
được quan tâm về tự do tôn
giáo (CPC) và ban cho Việt
Nam tối huệ quốc về kinh tế;
Nguyễn Tấn Dững được bệ kiến
Đức Giáo Hoàng và rồi Bộ
Ngoại Giao của Ṭa Thánh
Vatican đă đến Việt Nam để
bàn về tương quan giữa Thiên
Chúa Giáo và Cộng Sản Việt
Nam.
Để chứng tỏ có tự do, Cộng
Sản đă mở cửa để phái đoàn
Phật Giáo của nhà Sư Nhất
Hạnh từ làng Mai bên Pháp
được tự do về Việt Nam để
cầu siêu, giải oan. Trong
cuộc hành tŕnh từ bắc vô
nam, chẳng những họ không bị
làm khó dễ mà c̣n được bảo
vệ an ninh và giúp đỡ phương
tiện; Phía Đạo Cao Đài, th́
Liên Đài của Đức Hộ Pháp
Phạm Công Tắc đă được rước
từ Cao Miên về lại Thánh
Thất ở Ṭa Thánh Tây Ninh, (dù
rằng năm 1985, cả Tôn Giáo
Cao Đài bị CS cho là Phản
Quốc và riêng Đức Hộ Pháp bị
kết án theo giặc chống lại
nhà nước). Khi đưa Liên Đài
của Đức Hộ Pháp Phạm Công
Tắc về nước, Cộng Sản Việt
Nam đă cưỡng bức và đi ngược
lại lời trăn trối của vị
Giáo Chủ : "Hăy chỉ đưa tôi
về Việt Nam khi đất nước
thật sự thống nhất hay thanh
b́nh"; Về phía Phật Giáo th́
một số chùa được trùng tu và
sửa chữa; Phía Tin Lành th́
nhà thờ (quốc doanh), hoặc
nhà nguyện được mở cửa.
Cộng Sản Việt Nam tuyên bố
không đàn áp tôn giáo, nhưng
họ xúc phạm tôn giáo tận
t́nh, cho tự do tín ngưỡng
nhưng không cho tự do tôn
giáo và hành đạo. Chỉ cần
nh́n những thí dụ điển h́nh
của ḥa thượng Thích Quảng
Độ, linh mục Nguyễn Văn Lư,
mục sư Hồng Trung và đông
đảo những nhà tu hành bị
ngược đăi, hành hạ trong
nhiều năm qua là mọi người
đều thấy rơ bộ mặt thật của
Cộng Sản Việt Nam.
Ngoài ra, không ai có thể chối căi sự thành công trên phương
trường kinh tế cũng như sức mạnh chất xám của người Việt Tỵ
Nạn tại hải ngoại. Sức tiêu thụ của hơn 3 triệu người Việt
hải ngoại được so sánh ngang hàng như Trung Cộng và Đài Loan
hơn 20 năm về trước. Có phải v́ thế mà Đài Loan và Nhật Bản
đă mời phái đoàn Việt Nam hải ngoại đi thăm viếng quốc gia
của họ? Hay đây chỉ là bề ngoài để che đậy sự yểm trợ Dân
Chủ cho Việt Nam trong giai đoạn sắp tới?
Sự kiện dân biểu Wolf cảnh cáo Chính phủ Bush để Đại sứ
Marines nối giáo cho giặc là một dấu hiệu tốt cho Dân Chủ
tại Việt Nam. Tại sao ông lại phát biểu trước khi Cộng Sản
xử Linh Mục Nguyễn Văn Lư, và sau khi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ
tuyên bố về sự vi phạm nhân quyền tại Việt Nam? Thêm vào đó,
việc cựu đại sứ Williamson viết bài tố cáo Cộng Sản Việt Nam
vi phạm tự do và nhân quyền. Tất cả những diễn tiến này
không phải là một sự ngẫu nhiên, mà có thể là bắt đầu một
trang sử mới. H́nh ảnh đại sứ Martin cuốn vội lá cờ trước
khi lên máy bay trục thăng trên nóc ṭa đại sứ tháng 4 năm
1975, vẫn c̣n làm người Hoa Kỳ bàng hoàng, v́ Hoa Kỳ chưa
bao giờ thất trận, dù ở ngoài lănh thổ của họ. Chắc chắn,
việc yểm trợ Dân Chủ cho Việt Nam phải xẩy ra, như họ đă kết
thúc cuộc chiến tranh lạnh với cộng sản tại Đông Âu. Khối
Cộng Sản đă xụp ngay tại Nga Sô, thủ phủ của Cộng Sản quốc
tế.
Lời tuyên bố của Bộ Trưởng Quốc Pḥng Tŕ Hạo Điền của Trung
Cộng đă làm Ngũ Giác Đài khó ngủ yên “Trung Cộng sẽ huấn
luyện binh sĩ bắn vào đàn bà trẻ em kể cả những thiếu phụ
bụng mang dạ chửa, để khi ra chiến trường quân đội Trung
Cộng không run sợ trước kẻ thù.” Chưa hết, Họ Tŕ c̣n tiếp
“Để bảo toàn Đảng Cộng Sản Trung cộng và tạo cuộc sống hạnh
phúc cho người Trung Hoa th́ lục địa Hoa Kỳ và Gia Nă Đại sẽ
là nơi tốt nhất.” Lời cảnh cáo này phối hợp với việc tăng
gia ngân sách quốc pḥng, và nền kinh tế của Trung cộng hàng
năm gia tăng hơn 10% là những điều không những Hoa Kỳ mà các
quốc gia bên cạnh Trung cộng đă đề cao cảnh giác như Ấn Độ,
Nhật Bản , Đài Loan và Singapore. Những quốc gia này chắc
chắn phải t́m đến Liên Minh Dân Chủ Đông Dương, một địa thế
quan trọng tại Đông Nam Á, để tạo sức mạnh, cũng như trước
đây Liên Hiệp Quốc t́m đến những thành phần quốc gia A Phú
Hăn cho cuộc chiến tranh chống khủng bố.
Có thể Cộng Sản Việt Nam sẽ tung ra một chưởng mới là cho
người Việt tự do về Việt Nam không cần Visa, trước hoặc sau
khi Nguyễn Minh Triết qua Mỹ để lấy ḷng. Chiêu bài này đă
được ghi rơ trong quyển Đối Với Người Việt Ở Nước Ngoài của
Nguyễn Ngọc Hà và Nghị Quyết 36 mà Cộng Sản cố thi hành cho
bẳng được. Nhưng không phải những người về Việt Nam là đều
v́ họ yêu xă hội chủ nghĩa. Gần 20 Việt Kiều yêu nước được
vinh danh không phải là đại diện cùa tập thể tỵ nạn, cũng
như không phải Triết, Dũng là lănh đạo Việt Nam v́ Dũng hay
Triết không do dân bầu ra.
Những việc quản thúc hai vị Đại Lăo Ḥa Thượng của Phật Giáo,
đàn áp Tin Lành, cướp Liên Đài của Tôn Giáo Cao Đài, cướp
bóc tài sản của Phật Giáo Ḥa Hảo, và bịt miệng Linh Mục
Nguyễn Văn Lư trước ṭa án, khủng bố những nhà đấu tranh
dân chủ trong nước, không bao giờ có thể tận diệt tận được
cội rễ của công cuộc đấu tranh; đây chỉ là một cơn gió báo
hiệu một trận cuồng phong, một cơn sóng thần Dân Chủ sắp tới.
Khi Liên Minh Dân Chủ Việt Miên Lào cùng toàn dân của ba (3)
dân tộc cùng vùng lên với sự yểm trợ của Cuba, của Trung Hoa
Tự Do và những quốc gia yêu chuộng ḥa b́nh trên thế giới
trong đó phải kể Nhật Bản và Đài Loan, th́ khối Á Châu sẽ
khóa được gọng ḱm Trung Cộng, như cách đây không lâu trong
lúc Đài Loan bầu cử th́ hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ chạy chung
quanh bờ biển Thái B́nh Dương. Cơn sóng thần Dân chủ của
người Việt Nam, bởi người Việt Nam, do dân tôc Việt Nam vùng
lên sẽ cuồn cuộn như nước vỡ bờ, thử hỏi có một loại vũ khí
nào có thể ngăn cản được ḷng dân và ư trời.
Ṭa Thánh Vatican đă rút tỉa được kinh nghiệm từ Đông Âu
nhất là Đông Đức, Ba Lan và câu nói bất hủ của cố Tổng Thống
Hoa Kỳ Ronal Reagan “Gorbatchev đă phá vỡ bức tường Berlin”.
Chắc chắn cuộc chiến sẽ không thể diễn ra cũng như kết thúc
ở Vatican hoặc Hoa Thịnh Đốn như Cộng Sản mong muốn mà nó sẽ
chấm dứt ở Bắc Bộ Phủ Ba Đ́nh: Ngay tại Hà Nội, theo đúng
luật nhân quả của Phật Giáo.
|
|
Tự Do hay là Chết!
Bảo Giang
Trong những ngày gần đây, đúng
ra là từ ngày đầu năm Đinh Hợi,
nhiều nguồn tin ở trong nước đă
làm cho cuộc sống của người Việt
ở trong nước và hải ngoại bỗng
giao động. Họ bị giao động v́
những tṛ chơi chết người của
nhà cầm quyền Việt cộng đang tái
diễn với nhân dân Việt Nam, đặc
biệt là đối với những người
tranh đấu cho nền Thịnh Trị, Ḥa
B́nh, Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền
cho quê hương c̣n ở trong nước.
Thật ra, chuỵện Việt cộng đàn áp
và đấu tố nhân dân Việt Nam
không phải là mới bắt đầu từ
ngày đầu năm Đinh Hợi 2007.
Nhưng từ ngày 3-2-1930, ngày Hồ
chi Minh và tập đoàn cộng sản
khai sinh ra ác đảng cộng sản
Đông Dương ở trên đất Việt th́
người dân Việt Nam đă có dịp
phải nếm lấy mùi máu tanh của
cái mă tấu, mùi rỉ xét của cái
búa, cái liềm là niễm hănh diện
và là biểu tượng của nền văn hóa
của Việt cộng. Và dĩ nhiên, khi
đă nếm được những mùi vị đặc
biệt phát xuất từ linh hồn Việt
cộng th́ người dân Việt xấu số
kia chỉ c̣n một phương cách duy
nhất. Nhắm mắt đi về miền đất
lạnh mà không cần phải thắc mắc
về cái thân xác vốn dĩ mang ḍng
máu Việt Nam quật cường ấy sẽ bị
bọn Minh, Duẩn, Đồng, Chinh,
Mười, Kiệt, Khải, Mạnh, Triết,
Trọng, Dững. .. vùi dập vào bờ
lau, bụi cỏ hay khúc sông, khe
suối nào.
Nói một cách khác, từ ngày chúng
du nhập cái tà thuyết tam vô của
cộng sản vào Việt nam th́ không
có sách vở nào có thể ghi cho đủ,
ghi cho hết được danh tính của
những người dân Việt bảo vệ chữ
Tự Do, Dân Chủ cững như luân lư
đạo đức của quê hương đă bị
chúng thủ tiêu, hoặc bi giết
chết v́ cái búa, cái liềm cái mă
tấu của bọn Hồ nhân này. Xa th́
như trường hợp Khái Hưng, Trần
Thế Nghiệp và một số anh em
trong Tự Lực Văn Đoàn hay Quốc
Dân Đảng. Kế đến là cuộc đại đấu
tố khởi công vào những năm
1955-1958 mà số người bị chúng
giết chết lên đến hàng trăm ngàn,
ấy là chưa kể đến hàng trăm ngàn
người khác bị đưa vào nhà tù,
hoặc bị đày lên vùng rừng thiêng
nước độc Cao Bắc Lạng.
Gần hơn,
tôi tin rằng tất cả mọi người
Việt Nam c̣n sống hôm nay chưa
ai quên được nỗi kinh hoàng đă
xảy ra cho Huế vào tết Mậu Thân
1968. Chỉ sau ba mươi ngày tạm
chiếm thành phố. Đồ tể Hồ chí
Minh, Việt cộng và bọn tay sai
khát máu Hoàng phủ ngọc Tường đă
giết chết mấy ngàn đồng bào vô
tội. Những giây ḷi tói, những
rợ chằng, những mồ chôn tập thể
c̣n kia. Hỏi Hồ chí Minh và bọn
Việt cộng dă nhân này sẽ trả lời
ra sao về cái chết của đồng bào
Việt Nam?
Kế đến, trường tiểu học Cai Lậy, chợ búa, nhà thờ, nhà chùa
của miền nam đă phạm vào những loại tội ǵ để bọn Việt cộng
nhắm pháo kích, đặt ḿn vào những nơi này? Chẳng lẽ, v́
trường học là nơi mở mang trí tuệ cho con người nên chúng
phải pháo kích và giết chết ngay những mầm non của dân tộc
Việt? Chẳng lẽ, v́ nhà thờ, Chùa chiền là nơi giúp con người
học hỏi sống lương thiện hơn, đạo đức hơn hoặc gỉa là nơi
đưa con người vào đường linh thiêng cảnh giới, dạy cho người
biết phải quấy nên chúng phải đặt ḿn phá chùa, đốt nhà thờ
bắt tu sỹ, tăng ni chăng? Hỏi có loài dă nhân nào vô lương
hơn thế. May ra có những con thú hoang xổng chuồng, hay bất
chợt đến từ rừng hoang v́ đói ăn, chạy lạc vào thành phó mà
làm nên những chuyện cắn, xé vô tri vô gíac ấy. C̣n con
người, trừ ra những kẻ đại gian ác như Hồ chí Minh và Việt
cộng, không ai dám có hành động bất nhân, vô lương như thế.
Rồi đến câu chuyện sau 30-4-1975. Nếu chập chờn trong giấc
ngủ th́ thôi, nhưng mở mắt ra là nỗi kinh hoàng c̣n bám
chặt lấy từng người Việt Nam. “ đàn ḅ vào thành phố” Trịnh
công Sơn bảo thế. Và đúng thế, chả có lời tiên đoán nào đúng
hơn và giá trị hơn một câu ngắn trong bài hát của nhà nhạc
sỹ đa tài nhưng bị lắm tiếng bấc, tiếng ch́ vào giai đoạn đó.
Trước tiên, chúng ngơ ngác v́ cảnh lạ, vật lạ. Sau đó là ngổ
ngáo chia nhau đi từng nơi kiếm ăn, trộm cắp. Chúng tháo gỡ
từng tấm tôn của nhà trường, vặn từng con ốc ở nơi công sở
đem chuyểân về đất bắc làm đồ gia bảo ( chuyện xảy ra từ sau
30-4-1975- 78) . Có thề nói một cách không ngoa rằng, không
biết trộm cắp, không biết láo lếu dối trá, gian ác th́ không
phải là Việt cộng.
Điều này không phải tự tôi viết hoặc đặt điều cho Việt cộng
đâu. Nhưng vào tháng 10-2006, ( vnexpress.net đưa tin, phỏng
vấn) phó chủ tịch của cái gọi là Quốc Hội Chuột của Việt
cộng ở Hà Nội là Trần Quốc Thuận đă công khai lên tiếng thừa
nhận rằng:: “ Cơ chế này (chế độ cộng sản) sinh ra nói dối
hàng ngày….. Chúng ta ( = Việt cộng và những người thuộc về
chúng) đang sống trong một xă hội phải tự nói dối nhau để mà
sống.. Nói dối hàng ngày nên thành thói quen, thói quen ấy
lập lại nhiều lần thành đạo đức.. . mà cái đạo đức ấy là rất
mất đạo đức..(nhưng nó là đạo đức cách mạng ( của việt cộng).”
V́ không quen với cái dối trá, láo lếu của Việt cộng, nên
hàng trăm ngàn gia đ́nh quân, dân, cán của người miền Nam
trắng mắt ra mà cơm gói, lưng gạo đi vạ trường caỉ tạo của
Việt cộng . Lê Dinh một nhạc sỹ tài danh ở miền nam, giờ nằm
ở đâu? Ngô Nghĩa và hàng ngàn người con ưu tú của tổ quốc
yêu Tự Do, Ḥa B́nh, Độc Lập, Dân Chủ của non sông Việt giờ
chôn thây ở bờ lau bụi cỏ nào?
Mà nói chi đến cảnh người dân miền nam bị Việt cộng lừa bịp.
Ngay trong hàng ngũ của chúng th́ chữ lừa bịp tráo trở, dối
trá và gian ác cũng đặt lên hàng đầu. Này nhá, khi cả trăm
ngàn người dân vô tội ở miền bắc bị chết oan v́ đ̣n độc đấu
tố (1955-1958), th́ ác cộng Hồ chí Minh gỉa nhân gỉa nghĩa
lên truyền thanh mà nhỏ vài gịot nước mắt, nhận trách nhiệm
v́ nhầm, v́ không biết có nhiều ngươiø bị chết oan trong vụ
đấu tố là hết trách nhiệm. Chả có tên ma bùn Việt cộng nào
bị sử lư v́ cái tội giết cả trăm ngàn nhân mạng đồng bào
Việt Nam này!
Rồi đến chuyện chống mỹ cứu nước mới là kinh dị . Hăy hỏi
thử xem, biết bao nhiêu nhân tài vật lực của Việt Nam đă bị
bọn Hồ chí Minh và Việt cộng phỉnh gạt và bị chết mất xác
trong cuộc chiến tuyên truyền này. Và rồi kết quảû của cuộc
chiến tuyên truyền ấy ra sao?
Hăy hỏi đích danh tên Phan văn Khải, thủ tướng Việt cộng xem,
khi hắn sang Mỹ và được sờ bàn tay vào mũi giày của một bức
tượng trên đường phố ở New York có sướng lắm không?
Hàng trăm ngàn thanh niên miền bắc phải chết trên rừng v́
sốt rét, v́ bom rơi đạn lạc, hoặc v́ đói bệnh. Hàng ngàn,
hàng vạn người dân miền bắc bị chết oan để đổi lấy một nụ
cười toe toét của Phan văn Khải khi nó được sờ bàn tay vào
cái mũi giày của đế Quốc Mỹ như thế có đáng và có nên hănh
diện hay không?
Hỏi kẻ tự xưng là “ đánh cho Mỹ cút, đánh cho Nguỵ nhào” sao
mà lại hèn hạ đến độ khi sang nước người, gọi là du thuyết,
mà lại cực kỳ vui mừøng, hănh diện khi được chạm bàn tay đến
gót giày của “ kẻ thù” như thế? Liêm sỷ, hiểu biết và văn
hóa của lănh đạo của Việt cộng là thế sao?
Chúng hô hào nhân dân chống Mỹ chỉ v́ Mỹ cấm không cho chúng
sờ vào gót giày của Mỹ chăng? Hỡi loài độc ác Hồ chí Minh và
miêu duệ của nó là bọn Đồng, Chinh, Duẩn, Mười, Anh, Kiệt,
Khải, Mạnh, Triết, Trọng, Dũng…Các ngươi lừa bịp nhân dân
Việt Nam như thế đă đủ chưa?
Hăy gọi những oan hồn uổng tử của nhân dân miền bắc. Hỡi
đồng bào hăy thức dậy mà nh́n xem cái nụ cười cực kỳ hồ hởi,
phấn khởi của Phan văn Khải, Nguyễn tấn Dũng, rồi nay mai
đến những tên Triết, Trọng nữa, khi nó được chạm tay vào
gót giày của đế quốc Mỹ để biết được sự hy sinh của ḿnh bị
lừa đảo, dối trá, phản bội như thế nào?
Mà hỏi làm ǵ nhỉ? Việt cộng là thế! C’est la V.C. !
Nó vừa nhận trách nhiệm này xong, th́ đến cái tráo trở khác.
Hết đấu tố th́ đến Nhân Văn Giai Phẩm, rồi vụ giây ḷi tói ở
Cố Đô Huế . Rồi đến vụ lầm lờ đưa hàng trăm ngàn người vào
nhà tù. Chặng đường dối trá của chúng đă ngưng lại chưa? Hăy
hỏi những người liều chết đi vượt biên, vượt biển sau ngày
30-4-1975 th́ sẽ t́m ra câu trả lời.
Năm 1954, chính cái cái vô luân, độc ác của Việt cộng đă là
nguyên ủy thúc đẩy cuộc di cư của hơn một triệu đồng bào ở
miền bắc vào nam. Khi ra đi, họ những tưởng rằng sẽ thoát
được bàn tay ác độc của Hồ chí Minh và Việt cộng. Không
ngơ,ø vào một sáng giáp hè năm 1975, cái nón cối tối bất
nhân, u mê, con dao mă tấu tối độc ác, bất lương và đôi dép
râu dẵm nát đời son trẻ của loài bất nhân ấy lại xuất hiện
ngay trước cửa nhà minh.
Khi nh́n thấy những linh vật ấy của bọn Hồ chí Minh và Việt
cộng, người dân miền nam không kể ǵa trẻ trai gái, không kể
sang hèn, chỉ c̣n biết một điều duy nhất là phải chạy. Bỏ
chạy có khi cũng chết, nhưng được chết trong hy vọng là có
được Tự Do c̣n hơn là bị thủ tiêu, dấu tố ở sau vườn! Chân
lư của lẽ sống này đă bùng lên trên đại lộ kinh hoàng Quảng
Trị vào năm 1972. Bao người thoát nạn và bao nhiêu ngàn
người dính ḿn, mă tấu và sơn pháo của Việt cộng trong đêm
chạy giặc?
Dĩ nhiên, V.C. cũng là lư lẽ chính yếu để buộc hàng triệu
người ra khơi trên những chiếc thuyền mỏng manh để t́m Tự
Do. Nhiều người , như chính cá nhân tôi, đă chấp nhận cái
chết trước khi xuống thuyền. May thay, trời cho đến được đến
bến bờ tự do. Nhưng c̣n hàng trăm ngàn đồng bào khác của tôi
th́ sao? Có lẽ, câu trả lời sẽ là: Rủi là thân xác họ bị
ch́m xuống ḷng biển sâu, nhưng may hơi thở Tự Do vẫn bừng
lên. Và tuyệt vọng dấn họ xuống ḷng biển, lại may v́ họ
được tắm trong ḍng nước biển trong lành, không ô uế mùi tử
khí Việt cộng!
Rồi đuổi theo sau lưng đoàn người khốn khổ đi t́m tự do ấy
là các cấp bộ cách mạng từ trung trương đến địa phương của
cái đảng gọi là Vệt cộng ấy. Chúng đuổi theo, đứa th́ nổ
súng, đứa th́ kiếm chác, chia nhau căn nhà, căn phố và sản
vật của người bỏ ra đi. Ngay đến đôi đũa, cái chén, cái bát
manh quần, manh áo của người ra đi c̣n dể lại cũng được
chúng tận t́nh hồ hởi chiếm đoạt làm phần gia bảo cho ḿnh.
Khi ấy,
nước mắt của người ra đi rơi xuống trên đường thống khổ.
Nhưng trong sách vở, cũng như trong thực tế, người ta đă
không bao giờ có thể t́m được một nụ cười nào nở trên những
hàm răng bừa, trên mắt môi những khuôn mặt hốc hác của Việt
cộng, lại tươi tắn và hồ hởi cho bằng nụ cười trong lúc
chúng đuổi theo sau đoàn ngựi đi t́m Tự Do ấy. Lư do đơn
giản là. Kẻ chạy mất nhà, mất nghiệp, mất mạng kẻ đuổi th́
được nhà được của.
Rồi ḷng của dă thú đuổi theo đồng bào năm ấy, nay lại biến
thành cái ḷng hồ hởi tâm đắc trong bất nhân, vô lương khi
chúng từ trung ương cho đến địa phương đă nhờ hàng tỷ đô la
của người ra đi gởi về cho thân nhân c̣n lại, mà kiếm sống,
sống hạnh phúc. Chúng không biết trơ trẽn khi uốn gối, trở
lưỡi, liếm môi kính gọi những người phải bỏ trốn năm xưa là
những Việt Kiều yêu nước.! Hỡi những hồn oan nơi biển cả,
hăy chỗi dậy để mà nh́n cho rơ cái tráo trở , bất lương của
loài đă đuổi theo gót chân đồng bào năm xưa! Loài phản phúc
như thế, có Trời nào dung , đất nào thứ?
Rồi đến bao cái Tết, dân Việt không có mùa xuân, nhưng loài
dă nhân Việt cộng th́ mỗi lúc một trở thành những đại gia đỏ
bằng chính những lao khổ của dân và bằng chính mồ hôi và
nước mắt của dân tộc Việt. Lịch sử của Việt cộng đă đổi
trang từ lúc nào th́ không ai biết. Nhưng nay th́ chúng đă
dút khoát với chuyên chính vô sản rồi, chúng đang tiến nhanh,
tiến mạnh, tiến vững chắc trên đường trộm cướp tài sản của
dân tộc. Kẻ th́ bán đất, dâng biển của Tiền Nhân cho ngoại
bang để bám lấy quyền lực để hưởng lợi. Kẻ th́ trộm cướp,
ăn chặn tiền viện trợ nhân đạo của thế giới rồi tạo ra hối
lộ tham nhũng để làm giàu. Đă gây ra bấy nhiêu tội ác với
dân tộc chúng c̣n chưa thỏa ḷng, lại c̣n hành hung bạo ác
với đời sống của lương lân. Qủa thật, đảng cướp lên làm
chính quyền th́ c̣n ai có thể trộm đạo được nữa nếu không
phải là thành viên của chúng?
Tuy thế, một điểm cơ bản là đảng tính đă thay cho nhân tính
của loài người mà chính chúng đă tự vơ trang và truyền lại
cho kẻ nối nghiệp phải ǵn giữ như là lẽ sống duy nhất của
đảng từ ngày 3-2-1930 là gian ác, tráo trở, bất nhân, vô
luân, vô đạo th́ không bao giờ thay đổi. Chúng không biết
rằng, v́ cái phản trắc bất lương ấy, Lê Nin, Sit ta lin đă
bị dân Liên Sô treo cổ. Cái ngày ấy, dĩ nhiên, không c̣n là
xa với đạo tặc Hồ chí Minh, nhưng tiếc là hậu duệ của chúng
h́nh như chưa biết hồi đầu.
V́ chúng không biết hồi đầu, hơn thế, cái tà độc không cùng
của chúng c̣n miệt mài tiến bước, nên đoàn người v́ Tự Do,
Dân Chủ, Nhân Quyền cho Việt Nam hôm nay lại rộn ră, hiên
ngang đi lên, bước tới. Người đă đi th́ như Nguyễn Khoa Nam,
Lê Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai, Lê Đăng Vỹ, Hồ Ngọc
Cẩn, Lm. Hoàøng Quỳnh, Lm Nguyễn Huy Chương…
Người c̣n sống thuộc thế hệ cha anh th́ có những thầy Quảng
Độ, thầy Huyền Quang, Linh Mục Nguyễn văn Lư, Linh Mục Phan
văn Lợi… Sức trẻ th́ như Bác Sỹ Phạm hồng Sơn, Nguyễn vũ
B́nh, Lê thị công Nhân, Nguyễn văn Đài….. và c̣n nhiều nữa.
Tôi nghĩ rằng, những người này khi họ quyết tâm đứng dậy th́
chữ Tự Do cho dân tộc nở trong ḷng họ sẽ lớn hơn là sự chết.
Họ phải sồng. Hồ chí Minh và bè lũơ gian ác Việt cộng phải
bị tiêu diệt.
Cầu chúc cho hoa Tự Do trong ḷng họ nở tràn ra khắp non
sông Việt. Để nhà Việt Nam mai sau sẽ vĩnh viễn được hưởng
Tự Do, Dân Chủ trong cuộc sống Thái B́nh, Ấm No Hạnh Phúc,
không c̣n bóng dáng ác đồ Hồ chi Minh, Việt cộng.
|
|
Căm Bốt: Hoa Dân Chủ
nở rộ
Vĩnh Ninh
Chủ Nhật ngày
đầu tiên tháng tư năm nay, ṭan dân
Căm Bốt đă dùng lá phiếu của ḿnh để
chọn người đại diện từ xă ấp đến thị
thành; tổng số cử tri đi bầu đă lên
đến gần 5 triệu trên tổng số 12
triệu dân (trong đó có khỏang hơn 1
triệu người VN đến Căm Bốt sau năm
1975).
Cùng ḥan cảnh
như VN gần 100 năm là thuộc địa của
Pháp, rồi nội chiến, rồi theo Tầu
cộng, năm 1975-1979, Pol Pot lănh
đạo Đảng CS Khmer đỏ, đă giết gần 2
triệu người như vụ cải cách ruộng
đất tại VN thời năm 1953-54 do Hồ
Chí Minh lănh đạo (trong vụ cải cách
ruộng đất này, CSVN đă giết hại hơn
triệu đồng bào miền bắc).
Năm 1979 Hun Sen đă cầu cứu quân đội
CSVN, lúc bấy giờ theo Nga Sô, đem
quân chiếm lại Căm Bốt từ CS Tầu, và
từ đó nước Căm Bốt bị CSVN xâm chiếm.
Chuyện này làm Bắc Kinh tức giận,
khiến Mao Trạch Đông ra lệnh tiến
chiếm miền Bắc VN để dạy cho đàn em
phản bội Tôn Đức Thắng, Lê Duẩn một
bài học. Nhưng nhờ súng đạn Hoa Kỳ
để lại, cững như có đàn anh Nga Sô
đằng sau, Hà Nội đă mạnh dạn hy sinh
bắn vào đàn anh Trung Quốc vĩ đại.
Trung Cộng đành phải rút quân v́
không muốn quân đội Nga có cớ tràn
qua biên giới và từ đó những thái
thú Việt Nam đă ngự trị trên nước
anh em Khmer.
Đến năm 1989, khối cộng sản quốc tế rạn nứt, Cộng sản Đông
Âu sụp dổ kéo theo nhũng quốc gia Ba Lan, Lỗ Mă Ni, … Người
Khmer được quốc tế yểm trợ, làm áp lực buộc CSVN rút quân và
họ được bầu cử dưới sự quan sát của Liên Hiệp Quốc vào năm
1993, Mặc dù vậy, nhũng xảo thuật bầu cử đă diễn ra dưới bàn
tay phù thủy của CSVN, nhưng dần dần Hun Sen đă t́m đến Tây
phương, Nhật Bản, Singapore. Hun Sun cũng đă gởi con đi du
học và tốt nghiệp trưởng Đại Học quân sự nổi tiếng
WestPoint. Nhũng Thái thú Việt Nam, lấy vợ Miên nói tiếng
Miên và bây giờ sau 25 năm an cư lạc nghiệp đă mạnh dạn
tuyên bố ăn cây nào rào cây nấy, bây giờ mà c̣n theo CSVN,
về VN để bị mất chức hoặc bị thủ tiêu; do đó họ đă từ từ giă
từ CSVN v́ dù sao ở Căm Bốt vẫn có tự do và dễ sống hơn.
CSVN vẫn t́m cách để gây ảnh hưởng với chính phủ Hun Sen,
nhưng Căm Bốt đang phát triển quốc gia nhờ vào viện trợ của
Liên Hiệp quốc và nhũng quốc gia tây phương trong đó có Hoa
Kỳ. Chính phủ CS Căm Bốt đă từ từ tách khỏi ảnh hưởng của
VNbằng cớ là mỗi lần có Đại diện của phủ đầu rồng từ Hà Nội
đến như Nồng Đức Mạnh, và mới đây Nguyễn Minh Triết đến
Phnom Penh đều bị Hun Sen cho người ra biểu tinh ( lợi dụng
cơ hội này, phía phe đảng đảng đối lập Sam Rainsy) khai thác
phụ họa biểu t́nh để lấy ḷng dân).
Hiện tại ở Căm Bốt có 4 đảng: là phe chinh phủ (CPP), phe
đối lập của Sam Rainsy (SRP), Đảng Ḥang Gia (Funcipec) và
dảng Thiểu số (NRP). Trong kỳ bầu cử mới đây, số dân đi bầu
cho thấy phía ủng hộ Hun Sen 61.1% (3.11 triệu so với 2.67 triệu năm 2002). Trong khi đó đảng Sam Rainsy chiếm
25.5% (1.3 triệu cử tri và trước đây 700 nàgn). Tổng số Xă
phe Hun Sen đắc cử với tổng số 2,671 xă. C̣n đảng Sam Rainsy
thắng được 1,379 xă. Trong thời gian bầu cử này đảng Sam
Rain Raisy đă cực lực tố cáo Đảng cầm quyền Hun Sen đă lọai
bỏ gần 2 triệu người, viện cớ là bất hợp lệ v́ nhũng người
này không ủng hộ Hun Sen ( đa số là người Miên gốc Việt). Về
phần đảng Funcipec của Ḥang Gia, từ khi Hoang Thân Narrarith
bị trục xuất, đảng này bị phe Hun Sen đàn áp và từ đó mất
dần đảng viên.
Người dân Căm Bốt hy vọng vào năm 2008 khi bầu chức vụ Thủ
Tướng và Dân Biểu th́ sẽ chọn được người thực sự v́ dân v́
nước chứ không v́ áp lực khủng bố như bây giờ. Chắc chắn sẽ
co nhiều biến cố sẽ xảy ra trong thời gian tranh cử như
nhũng cuộc bầu cử trước . Người dân Khmer tuy gần nhủ bị
diệt chủng trước năm 1979, nhưng họ đă may mắn thóat nạn và
cũng nhờ Liên Hiệp quốc mà ánh sang dân chủ đă ló dạng tại
Căm Bốt. Thêm nũa với sự vận dụng của nhũng thanh niên Khmer
từ ngọai quốc trở về đa số là từ Hoa Kỳ, gieo giắt hạt giống
Tự Do, người Khmer đă nh́n được chân lư, chỉ cần phía Hun
Sen nhượng bộ một chút, hoăc nh́n thấy hiểm họa Trung Cộng,
Hun Sen sẽ khéo léo ra đi để nhường bước cho tự do, dân
chủ và người lănh đạo thân tây phương Sam Rainsy đắc cử Thủ
Tướng vào năm tới . Khi hoa Dân Chủ đă rộ nở trên đất nước
Căm Bốt, chắc chắn, không bao lâu nũa, quê hương VN cũng sẽ
có nhũng hạt giống dân chủ mạnh mẽ nẩy mầm và nhờ đó, Việt
Nam sẽ thóat ra được vũng lầy chậm tiến hiện tại. |
|
Chỉ cần người Việt trong và
ngoài nước đoàn kết, chắc chắc thực
dân đỏ phải sụp đổ.
Mường Giang
"Sau khi người
lính tác chiến cuối cùng của Hoa Kỳ
rời khỏi Việt Nam vào đầu năm 1973,
quân lực Việt Nam Cộng Hoà đă chiến
đấu dững cảm và đáng kính phục trong
hai năm kế tiếp, để chống lại lực
lượng Cộng quân được viện trợ đầy đủ
hơn.
Từ cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân
1968 cho đến khi Sài G̣n sụp đổ,
miền Nam Việt Nam không bao giờ thua
một trận lớn nào. Cuộc tổng công
kích Tết Mậu Thân chính là một chiến
thắng của miền Nam Việt Nam và là
một thảm bại của quân đội miền Bắc
với sự thiệt mạng của 289.000 binh
sĩ riêng trong năm 1968. Ngược lại,
đa số các cơ quan truyền thông đă mô
tả cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân
và cuộc chiến tiếp theo là một thất
bại của Hoa Kỳ và chính phủ Sài G̣n.
Bộ trưởng Laird trước đây và hiện
nay vẫn tin rằng quân lực miền Nam
Việt Nam có đủ khả năng tự vệ nếu
được viện trợ đầy đủ.
Miền Nam Việt
Nam đă đánh bại được quân khủng bố
Việt cộng bằng sự phối hợp của vơ
lực và sự thuyết phục, mặc dù Việt
cộng được tài trợ dồi dào, trang bị
đầy đủ bởi Nga Sô, được khích động
theo lănh tụ Hồ Chí Minh và mục tiêu
quốc gia của ông ta. Nhưng miền Nam
c̣n phải đối phó cả với lực lượng
chính quy miền Bắc. Tổng số Cộng
quân là hơn 1 triệu binh sĩ vào năm
1973. Vào thời điểm này, miền Bắc đă
tổn thất 1,1 triệu binh sĩ và 2
triệu thường dân. Tuy nhiên Cộng
quân tiếp tục chiến đấu v́ chiến
thắng là tất cả đối với Bắc Việt
nhưng không là ǵ cả đối với một dân
Mỹ b́nh thường."
Đó là nhận xét
của Bộ Trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ
Laird. Riêng Tổng Thống Nguyễn Văn
Thiệu (1967-1975) từng nói 'Đất nước
c̣n th́ c̣n tất cả'. Bởi vậy sau
ngày 1-5-1975, đồng bào Miền Nam đă
mất hết mọi thứ kể cả quyền làm một
con người b́nh thường, khi chính phủ
và quân lực VNCH không c̣n tồn tại,
để bảo vệ họ như hồi Tết Mậu Thân
1968, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 và trên
ngàn chiến cuộc, khắp mọi nẽo đường
đất nước trước đây.
Nói về sự hy
sinh của Người Lính VNCH, tác giả Ư
Dân đă đem hai lực lượng quân sự của
hai miền Nam-Bắc VN so sánh và kết
luận rằng: "Cuộc chiến khốc liệt do
Cộng sản Bắc Việt phát động bởi lệnh
của Liên Xô và Trung Cộng nhằm cưỡng
chiếm Miền Nam VN, bành trướng chủ
nghĩa Cộng Sản kéo dài đến 25 năm
với những hậu quả tang thương cho
quê hương và dân tộc Việt.
Phía Cộng sản
Bắc Việt đă cho hàng triệu bộ đội
xâm nhập vào miền Nam. VNCH v́ phải
bảo vệ lănh thổ và đồng bào, nên đă
chống trả hết sức dững cảm và mănh
liệt. Người Việt mấy ngàn năm chung
gốc nguồn, huyết thống, lịch sử và
tổ tiên cha me, bổng dưng oan nghiệt
bị ngoại bang áp đặt đứng về hai
phía đối nghịch hận thù, bôi mặt tàn
sát lẫn nhau trong hàng ngh́n trận
đánh lớn nhỏ, suốt cuộc chiến này.
Sau ngày 30-4-1975 mọi xảo trá lần
lượt bị phơi bày từ mọi phía, cho
thấy cuộc chiến VN hoàn toàn do Hồ
Chí Minh và đảng CSVN làm theo lệnh
của QTCS gây ra. Cững v́ vậy, Bắc
Việt đă được viện trợ vữ khí ồ ạt
của Khối CSQT mà đứng đầu là Liên Xô
và Trung Cộng nên được trang bị từ
vữ khí cá nhân tới cộng đồng. Trong
khi đó, QLVNCH được Hoa Kỳ trang bị
phần lớn quân dụng đă lỗi thời và
nhỏ giọt, nhưng họ vẫn can đảm chiến
đấu cầm cự và bảo vệ hữu hiệu được
miền Nam VN cho đến ngày đau thương
mất nước.
Cũng nhờ
tinh thần chiến đấu phi thường và sự hy sinh vô bờ bến của
Người Lính, qua các trận đánh lừng danh trong quân sử như
Tết Mậu Thân năm 1968, Bắc Việt bất ngờ đồng loạt tấn công
44 tỉnh lỵ của miền Nam VN, vẫn bị thảm bại ê chề, bỏ lại
hơn 60.000 xác trên trận địa khi tháo chạy.
Mùa hè đỏ
lửa năm 1972, người lính QLVNCH vẫn kiêu hùng đẩy lui được
nhiều sư đoàn bộ đội Bắc Việt khi mưu toan thôn tính các
tỉnh Quảng Trị, Kon Tum, B́nh Định, B́nh Long. Tất cá các
trận đánh trên đều ác liệt, đẵm máu, nói lên sự thiện chiến
của người lính QLVNCH phải đương đầu với quân số đông gấp
bội và trang bị vũ khí tối tân của giặc. Kết quả nhiều sư
đoàn Cộng Sản Bắc Việt phải rút lui, bỏ lại nhiều chục ngàn
tử thi và hằng trăm xác chiến xa bị bắn cháy, tại mặt trận.
Tuy thế, số
phận của người lính VNCH đă không may mắn bởi sự sắp đặt oan
nghiệt của các thế lực quốc tế, qua bàn tay lông lá của đồng
minh Mỹ. Rồi trong lúc chiến thắng gần kề, họ đă bị bức tử
và đầu hàng. Đưa ra lời nhận xét về người lính VNCH, nhà báo
nổi danh Peter Kahn viết rằng ‘người lính miền Nam VN đă
chiến đấu cho lư tưởng tự do, nhưng rất tiếc họ đă bị trói
tay, buộc chân, cắt giảm viện trợ..’ .Tóm lại, không có quân
đội nào, khi gặp hoàn cảnh cay nghiệt trên, mà vẫn giữ được
ḷng trung thành tuyệt đối với Tổ Quốc và sự chịu đựng một
cuộc chiến đấu lâu dài, tàn khốc như vậy. C̣n nhà báo Denis
Warner th́ lên án gay gắt quốc hội Mỹ cắt giảm viện trợ quân
sự cho QLVNCH vào lúc cần phải gia tăng. Sau cùng, để vinh
danh người lính QLVNCH, nhà báo Peter Kahn đă đưa ra lời kết
luận:“Rốt cuộc người lính QLVNCH đă tài giỏi hơn sự ước
lượng của các chuyên gia quân sự trên thế giới. Phía mạnh
hơn chưa hẳn là phía tốt hơn.”.
Về phía Bộ
đội CS Bắc Việt, nhà văn nữ Dương Thu Hương viết rằng mục
tiêu mà bộ đội Bắc Việt theo đuổi trong suốt cuộc chiến, chỉ
đem lại kết quả tai hại, là biến đổi xă hội văn minh VN bằng
một mô h́nh xă hội man rợ.”
-----//------
Tự ngàn xưa, quân đội Việt Nam luôn nổi tiếng kiêu hùng, nên
đă đạt được nhiều chiến công hiển hách, trong suốt ḍng lịch
sử của dân tộc, qua sứ mạng ngăn chống các cuộc chiến xâm
lăng của giặc phương Bắc lẫn phương Nam, trong đó có cả
Lào-Thái.
Là con cháu
của Tổ Tiên Hồng-Lạc, chúng ta dù được sinh vào thế hệ nào
chăng nữa, ra đời trong nước hay hải ngoại, vẫn luôn có bổn
phận ngưỡng mộ và hănh diện, về công đức vĩ đại của tiền
nhân, trong đó có quân đội bao đời.
Với ư
nghĩa thiêng liêng và cao quư trên, Quân Lực Việt Nam Cộng
Ḥa, được h́nh thành trong giai đoạn đất nước tạm chia
(1955-1975), chống lại cuộc xâm lăng bằng quân sự, của khối
cộng sản đệ tam quốc tế, do Cộng Sản Bắc Việt đảm nhận. ĐÂY
LÀ MỘT CUỘC CHIẾN SINH-TỬ, của quân đội MIỀN NAM, chống lại
cuộc xâm lăng của bộ đội MIỀN BẮC, để giữ lại phân nửa gấm
vóc giang sơn của Tiền-Nhân, không lọt vào gông cùm nô lệ
của giặc đỏ.
Đây không
phải là một cuộc chiến giữa CỘNG SẢN BẮC VIỆT VÀ NGƯỜI MỸ,
như giới truyền thông phương Tây, thời đó và ngay cả bây
giờ, đă bóp méo sự thật, mục đích đầu độc dư luận thế
giới, làm giảm uy tín của QLVNCH. Có như vậy, Cộng Sản và
thành phần ham sống sợ chết trốn quân dịch, hay cái đám con
ông cháu cha, quan quyền nhà giàu du học ngoại quốc, có cơ
hội vừa ăn chơi, vừa chửi Mỹ, vừa tô son vẽ mặt cho đạo quân
tiền phong cộng sản tại Đông Nam Á, tức Bắc Việt, mới có
được một chính nghĩa lư tưởng, đánh đuổi Mỹ-Ngụy cứu nước.
C̣n bọn phản chiến Miền Nam VN mới có chính danh, để khước
từ trách nhiệm và bổn phận. đối với đất nước ḿnh trong thời
loạn.
Đây cũng
chính là nổi thảm th | | |