|
|
| Trang Chính | LLQDVN | Tin Tức | Thời Sự | Tham Luận | Sinh Hoạt | Cộng Đồng | Tài Liệu | Thi Nhạc | Phim Ảnh | Liên Lạc | English |
|
Cảm nghĩ về bài viết “Lời Khẩn Báo Từ Chúng Tôi “ của TS Nguyễn Thanh Giang Đào Văn B́nh
Theo
dơi những bài viết của TS Nguyễn Thanh Giang tôi cảm nhận TS
Nguyễn Thang Giang là một nhà trí thức và có lập trường đấu
tranh ôn ḥa. Ông không dùng lời lẽ nặng nề lên án chế độ
cộng sản như một số nhà tranh đấu khác ở trong nước, nhưng
ông “chẩn bệnh” và cảnh báo cho những người cộng sản đang
nắm giữ vận mệnh đất nước về một nguy cơ, một tai họa nếu họ
không chịu thay đổi. Ông giống như một nhà kiểm báo hàng hải,
báo động cho “Con Tàu Việt Nam “ đang trong cơn dông băo,
sắp lao đầu vào một tảng băng khổng lồ, thế mà thuyền trưởng
và thủy thủ đ̣an cứ măi ngủ mê mặc cho hành khách la ó, kêu
gào đến gần như van nài là phải đổi hướng gấp nếu không tàu
sẽ vỡ toang và thảm họa sẽ xảy đến. Bài viết mới đây “Hăy
Cảnh Giác! Lời Khẩn Báo Từ Chúng Tôi” đă nói lên
quan điểm đó. Đọc những nhận xét dí dỏm và sâu sắc của ông
về t́nh h́nh Việt Nam khiến tôi không thể không viết một bài
để chia xẻ với ông dù tôi chưa bao giờ quen biết cũng như
liên lạc với ông. Trong bài này thỉnh thỏang ông có đề cập
đến nhân vật Hồ Chí Minh nhưng chưa hẳn đă là đề cao, mà chỉ
muốn nhắn nhủ cho các ông cộng sản thế hệ thứ ba
biết những ǵ mà các ông đang ngăn cấm hoặc cho đàn em chửi
bới lọan xạ th́ ngày xưa chính Ô. Hồ Chí Minh cũng đă làm “y
trang” như vậy. Đại lược, tôi có năm điều chia xẻ với ông
như sau: 2) C̣n trong cuộc đàn áp dân chủ mới đây ông viết “Đợt đàn áp mới này không kém phần dữ dội và c̣n đang diễn biến khôn lường.” (*). Rồi ông kết luận “Đàn áp, đàn áp…lại đàn áp vốn là lẽ sống của chính quyền lấy chuyên chính vô sản làm tôn chỉ.” (*) Nếu nhận định của ông là chính xác. Và chắc chắn nó chính xác th́ chế độ cộng sản không thể nào cải sửa được mà chỉ có thể lật đổ nó và vứt bỏ nó đi mà thôi. Lịch sử thế giới chứng tỏ các ông vua, các ông tổng thống, thủ tướng biết dựa theo ḷng dân mà cai trị họ đều là các “minh quân” hoặc “lănh tụ anh minh”. Nhưng trớ trêu thay, hầu hết các chính thể hoặc nhà cai trị độc tài đều u mê, tự cho ḿnh là đúng, coi thường nguyện vọng của người dân, lấy đàn áp là công cụ cai trị, cuối cùng đều bị quần chúng đứng lên khởi nghĩa hoặc bạo loạn hoặc làm đảo chính để lật đổ như Kiệt – Trụ, Tần Thủy Ḥang của Trung Hoa, các chế độ độc tài quân phiệt ở Nam Mỹ, Phi Châu, Thái Lan, Nam Hàn, các chế độ độc tài đảng trị tại Nga Sô, Đông Âu và các chế độ độc tài gia đ́nh trị của các ông Suharto, Marcos và Ngô Đ́nh Diệm tại Đông Nam Á. Vậy th́ câu hỏi đặt ra ở đây là chế độc độc tài toàn trị của Đảng CSVN sẽ c̣n tiếp tục đàn áp người dân tới bao giờ ? Liệu nó có thể tồn tại nguyên trạng như thế này trong ṿng năm, mười năm nữa hay không? 3) Về Hội Chứng Chửi, chửi vong mạng như Chí Phèo là v́ cô đơn, thất thế bị áp bức không thể hành động ǵ khác hơn là Chửi cho thỏa măn, người ta có thể thông cảm. C̣n đối với Đảng Cộng Sản bây giờ Chửi là phản ứng của kẻ hung bạo và ngu dốt, thiếu văn hóa, không được học hành lễ độ - khi thấy chuyện ǵ trái ư ḿnh. TS Nguyễn Thanh Giang chẩn bệnh Hội Chứng Chửi của các ông cộng sản bây giờ là “vị kỷ, nhỏ nhen, hiếu thắng một cách trẻ con và dại dột.” (*) qua việc báo Đảng chửi lung tung Bà DB Lozetta Sanchez, Đại Sứ Michael Marine, Ân Xá Quốc Tế và các “thế lực phản động” ở khắp mọi nơi. C̣n về sự chiến thắng của Đảng Cộng Sản, ông nhận định “ Có biết đâu chiến thắng đôi khi chỉ đem lại hào quang cho một tập đ̣an người nhưng lại đem hiểm họa cho cả dân tộc. Phải chi đừng thắng Pháp (Cụ Phan Chu Trinh đă vạch con đường giành độc lập mà không phải đánh Pháp) th́ ta không phải đánh Mỹ. Ta không phải đánh và thắng Mỹ th́ ta đă không phải đánh Tàu.” (*) Đây là một nhận xét thật cay đắng và trớ trêu cho lịch sử cận đại Việt Nam. Nếu như Ô. Hồ Chí Minh, Ô. Vơ Nguyên Giáp không đánh thắng trận Điện Biên Phủ th́ khỏang 3 triệu thanh niên, đồng bào ruột thịt hai miền Nam- Bắc đă không chết trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Và thêm hằng trăm ngàn thanh niên vô tội nữa không chết trong trận chiến chống quân bành trướng Trung Quốc và xâm lược Kampuchia. Lịch sử Chiến Tranh Đông Dương c̣n ghi rơ người Pháp đă đôi lần thương thảo nhưng bất thành v́ lập trường cứng rắn của Ô. Hồ Chí Minh. Ô. Hồ chủ trương dùng vũ trang để đánh đuổi người Pháp sau đó “Dắt năm châu đến đại đồng”. Chính chủ trương quá khích và không hợp thời này đă khiến tay Ô. Hồ vấy máu dân tộc từ đó. 4) Đối với Tôn Nữ Thị Ninh, sau khi bà này tấn công Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ, ông đă thẳng thắn phê b́nh “Chẳng lẽ chỉ v́ được ban thưởng cho cái chức Phó Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối Ngọai Quốc Hội mà Bà Ninh t́nh nguyện từ bỏ quá triệt để cái gốc Tôn Nữ và được đào tạo từ Anh Quốc đến thế chăng?” (*) Bà Ninh mới đây qua Mỹ để giải độc và bị chống đối kịch liệt v́ …chế độ cộng sản “quá độc” th́ làm sao c̣n “giải” được nữa? Ng̣ai ra người Hoa Kỳ không phải là một dân tộc thích nói suông. Cái ǵ cũng phải có dẫn chứng đàng ḥang. Trong nước đàn áp đối lập lung tung, qua đây lại c̣n lên tiếng “dạy đời” th́ làm sao có thể thuyết phục người ta được? C̣n đối với Bà Ngô Bá Thành, ông nhắc lại lời mỉa mai của người đời gọi bà này là “con điếm chính trị” (*). V́ sống ở hải ngọai cho nên tôi không biết ở trong nước Bà Ngô Bá Thành “cong lưng” như thế nào. Thế nhưng mọi người c̣n nhớ thời Đệ Nhị Cộng Ḥa, Bà Ngô Bá Thành đă thành lập Phong Trào Phụ Nữ Đ̣i Quyền Sống, liên tục xuống đường biểu t́nh làm nát bấy chính quyền. Thế nhưng sau khi Miền Nam lọt vào tay cộng sản, phụ nữ bị hành hạ như thế nào mọi người đều rơ th́ bà không hề lên tiếng bênh vực. Theo tôi Bà Ngô Bá Thành không có phong độ của người trí thức yêu nước, mà bà là hiện thân của một nữ cán bộ trí vận nằm vùng, cúc cung tận tụy phục vụ Đảng CSVN chứ không phải cho đất nước Việt Nam. 5) Về cuộc đàn áp dân chủ khốc liệt vừa rồi tác giả cho rằng nhóm bảo thủ, nhóm quá khích hay nhóm thân Trung Cộng “Hậm hực trước t́nh h́nh Việt Nam-Hoa Kỳ đang xích gần nhau” (*) cho nên phá đám, không cho tiến tŕnh dân chủ nảy nở chỉ v́ sợ “Mất đảng đến nơi rồi!” (*) Phỏng đoán này cũng có thể đúng song cũng có thể chiến dịch đàn áp vừa qua là sự cố kết trong Đảng CSVN, nỗ lực trong tuyệt vọng để ngăn chặn khát vọng dân chủ đang bùng cháy trong ḷng người dân - nói theo ngôn ngữ cộng sản “xu thế không thể đảo ngược được.” Thèm khát dân chủ tại Việt Nam bây giờ giống như căn bệnh ung thư đă thâm nhập vào máu, tủy. Bắt bớ, bỏ tù, hăm họa, bôi lọ, khủng bố, bịt miệng chỉ là biện pháp “sức dầu cù là” làm sao có thể chữa được căn bệnh trầm kha này? Lời chia xẻ sau cùng: Trong cuộc đấu tranh chống một bạo quyền như thế này – do những di sản phức tạp của lịch sử để lại và điều kiện của thế giới, chúng ta cần xử dụng nhiều lọai “vũ khí chiến lược “ khác nhau. Chủ trương đấu tranh mạnh mẽ thường được khối quần chúng nhiệt t́nh ủng hộ. Trong khi đó chủ trương ôn ḥa lại được quốc tế hỗ trợ. Trong các cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ, ở giai đoạn sơ bộ, ứng cử viên tổng thống phải nói thật mạnh để giành phiếu của cử tri trong đảng ḿnh. Thế nhưng khi vào cuộc bầu cử chính thức th́ họ lại phải “dịu giọng” và nhích tới chủ trương ôn ḥa để giành phiếu cử tri của đảng đối lập. Khát vọng dân chủ cho Việt Nam ngày nay hiển nhiên là một thực tế lịch sử. Khối 80 triệu dân đă chuyển ḿnh nhưng cỗ xe của đảng cộng sản vẫn nằm ́ ra đó. Để mở rộng trào lưu dân chủ và tạo thế mạnh cho cuộc đấu tranh, chúng ta cần tranh thủ các nhóm “ôn ḥa” hoặc “nhóm chủ trương cải cách” trong đảng cộng sản. Do đó vai tṛ của TS Nguyễn Thang Giang rất cần thiết trong giai đọan đấu tranh hiện tại.
Đào Văn B́nh
Cước chú: Dấu (*) là lời trích dẫn từ bài viết của tác giả.
|