Trang Chính | LLQDVN | Tin Tức | Thời Sự | Tham Luận | Sinh Hoạt | Cộng Đồng | Tài Liệu | Thi Nhạc | Phim Ảnh | Liên Lạc | English

Ảo tưởng...

Phạm Thanh Phương (Úc Châu)

Sau khi nghị quyết 36 của CSVN ra đời, mỗi năm cứ đến kỳ Tháng Tư Đen, người ta lại thấy cựu Thủ Tướng CSVN Vơ Văn Kiệt vươn cổ kêu gào “Hoà Giải” y hệt như một đứa trẻ đăng trí đang đói ăn, bi bô đọc một bài học thuộc ḷng của đảng trong vô thức. Biết thế nên chẳng mấy ai quan tâm, kể cả trong và ngoài nước. Với sự kiện này đại đa số nhận định, đây là hiện tượng thê hiện đă đến lúc người dân ư thức, hiểu rơ đảng CSVN là ai và vai tṛ ông Kiệt như thế nào, nhất là giai đoạn “vàng thau lẫn lộn” trong hiện tại.

Mỗi năm đến, Tháng Tư, ngày Quốc nạn

Là mỗi lần Kiệt lên giọng ỉ ôi
“Hỡi anh em quên quá khứ cho rồi

Xiết tay đảng, cùng chia nhau”... điếm nhục


Cho đến bây giờ, có lẽ ai cũng biết, vai tṛ ông Kiệt chỉ c̣n là một chiếc bóng mờ của chế độ, lời nói của ông chỉ là một cá nhân, không nhân danh bất cứ ai, hay bất cứ điều ǵ. V́ vậy, khi theo dơi những bài viết hay phỏng vấn của ông Kiệt, chắc chắn không ai có thể phủ nhận lời kêu gào “Ḥa giải” của ông Kiệt không xuất phát từ chính bản thân ông, mà hầu như  tất cả đều nằm trong chính sách của đảng và nhà nước CSVN, không ngoài mục đích tung hoả mù, tạo ảo tưởng, cho một số người tâm thuật bất chính nhưng lại ngây thơ trong chính trị.

Trong năm trước, ông Kiệt đă  nói “ngày 30 tháng Tư có triệu người vui và triệu người buồn”. Theo câu nói này, đa số hiểu rằng ông Kiệt ngụ ư nói đến lằn ranh Nam Bắc để cân bằng cảm giác hai bên. Nhưng trên thực tế ông Kiết cũng thừa biết, ngày 30-4 chính là ngày tang chung của dân tộc, v́ nó đă đưa cả một dân tộc đi xuống lạc hậu, khốn cùng, ngoài một số đảng viên CS có đặc quyền đặc lợi như ông Kiệt mới coi đó là ngày vui mừng, c̣n lại hơn 80 triệu dân có ai thấy mừng đâu, họ chỉ thấy đó là một ngày mất mát. khốn khổ chung mà thôi.

Đặc biệt năm nay ông Kiệt thay đổi chút đỉnh, lên mặt “dạy dỗ” người Việt tại hải ngoại nên “Hoà giải” với CSVN, như CSVN đă ”Ḥa giải” với Trung Cộng. Nói như vậy chẳng khác nào ông Kiệt xúi dân hải ngoại hăy cúi đầu dâng hiến tiền bạc và chất xám như một lễ vật “Hoà giải”, giống như CSVN đă dâng hiến đất biển của tổ tiên để xin “Ḥa giải” với Trung Cộng vậy. Thật là khôi hài với cái lối ví von bịp bợm quá ấu trĩ của Kiệt, nhưng nực cười hơn vẫn có một số người lại có thể bưng tai, nhắm mắt tung hô, xem như một kim chỉ nam cho dân tộc nói chung và cộng đồng tỵ nạn nói riêng.

Nh́n vào cục diện hiện tại, đại đa số cho rằng với t́nh h́nh đấu tranh trong và ngoài nước, cộng thêm những áp lực quốc tế từ mấy năm gần đây, đă khiến CSVN không c̣n tự chủ như ngày xưa. Bởi vậy, bắt buộc phải xử dụng chính sách gài người lũng loạn cộng đồng người Việt hải ngoại và xử dụng những con cờ như ông Kiệt trong mục đích tung hứng với đám tay sai, hầu triệt tiêu niềm tin của những người đấu tranh chân chính. Một khi niềm tin bị lung lay và từ từ tàn lụi, lúc đó đảng sẽ chính thức “đoàn ngũ hoá” tập thể người Việt tại hải ngoại và coi như đă hoàn toàn chiến thắng một cuộc chiến khó khăn của đảng CSVN từ 32 năm qua.

Nếu chịu khó theo dơi kỹ những ǵ ông Kiệt đă nói từ mấy năm nay, chắc chắn người ta sẽ thấy, dù nói ǵ chăng nữa, nhưng khi đề cập đến quyền lănh đạo đất nước th́ ông Kiệt vẫn hùng hổ ngụy biện cho rằng “Đảng Cộng sản đă có công đánh đuổi ngoại xâm, thống nhất đất nước, nên không  thể có một sự thay đổi nào khiến đảng CSVN phải từ bỏ cái quiyền lănh đạo này”. Như vậy, không biết ông Kiệt kêu gọi khối người Việt tỵ nạn ngồi lại “nói chuyện ṣng phẳng” với ai, và để hoà giải cái ǵ đây. Trong khi đó, đảng CSVN chưa bao giờ thành thật thú nhận chính họ là cái cơ chế tạo ra biết bao nhiêu oan khiên cho dân tộc và nhục nhă cho quê hương từ hơn nửa thế kỷ qua và vẫn c̣n đang tiếp diễn. 

Hơn nữa khi ông Kiệt nói rằng đảng CSVN không bao giờ từ bỏ cái quyền lănh đạo đất nước. th́ th́ làm sao có thể tạo dựng được một nền tự do, dân chủ thực sự để phát triển quê hương. Trong những lời kêu gọi, ông Kiệt cũng đă rất xảo quyệt dùng hai chữ “anh em” để chỉ khối người Việt nạn nhân của CS tại hải hải ngoại một cách rấp lập lờ, khiến những kẻ vô tâm, ngây thơ nghĩ rằng đây chỉ là “anh em bất đồng chính kiến” như ông đă nói chứ không phải những nạn nhân của đám hung tàn CS.

Có một điều trái khoáy là tại sao ông Kiệt không dám kêu gọi đảng và nhà nước CSVN hăy giác ngộ hoà giải với người dân trong nước, mà nhắm vào cộng đồng người Việt tại hải ngoại ? Thiết nghĩ, ông Kiệt dư sức hiểu chính những người dân trong nước mới thực sự cần có một sự ”đối thoại ṣng phẳng”. Như vậy, đáng lẽ đảng và nhà nước CSVN phải ngồi xuống “đối thoại ṣng phẳng”với những người như Lm Lư, Bs Quế, Bs Phạm Hồng Sơn, Nhà báo Nguyễn Vũ B́nh mới  đúng.  v,v...Tại sao CS lại ngu xuẩn gán cho họ những bản án phi nhân, phi nghĩa, rồi giam cầm, đối xử với họ một cách bất nhân như  một loài dă thú. Phải chăng ông Kiệt chỉ muốn khối người Việt hải ngoại cúi đầu hoà giải với CS, chỉ v́ họ là một lực lượng đáng kể về trí thức, tài chánh và thế lực chính trị có lợi cho đảng. Đúng là một chuyện nức cười, trơ trẽn.

Này Kiệt hỡi hát hoài sao không mỏi
Tuồng tích xưa ai “ngộ nhận” đâu nào
Cả sơn hà đầy ắp những nhà lao
Bao tiếng nói chính nhân c̣n rên xiết

Tóm lại, trong chế độc CSVN, tất cả mọi chính sách, quyết định bắt buộc phải được Bộ Chính Tri Đảng duyệt xét, không ai có thể tự phát dù bất cứ nhân vật nào hồi hưu hay đương quyền. Thân phận ông Kiệt chỉ là một thứ “cựu” nó không c̣n một giá trị nào đối với đảng và nhà nước CSVN hiện nay. Do đó, dù ông Kiệt có nói ǵ chăng nữa cũng chỉ là nói để mà nói cho vui, nếu không nuốn nói chính ông đang là một con rối của CSVN trong mục đích tạo thành tích tự bảo vệ bản thân và tung những trái khói mù lừa bịp thay cho đảng.   

 

Trở về đầu trang